Ai sẽ là người công nhận bạn?
Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Những ngày tập viết, bạn và tôi điều mong muốn bản thân chúng ta có thể viết ra những bài viết thật hay để lưu giữ trọn vẹn cảm xúc của chính mình. Thật ra thì, mình không mong ngóng người khác biết đến những bài viết của mình nhiều lắm. Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày. Viết lách là cả một hành trình dài mà mình sẽ phải đi, điều đó sẽ khó cho một đứa mới và không chuyên như mình.
Rồi từng bài viết ra đời, mỗi bài viết luôn chứa đựng một điều gì đó trong cuộc sống và đọng lại thông qua ngòi bút này. Mỗi lần đăng bài, mình luôn háo hức xem đi xem lại những bài viết ấy ở góc nhỏ của mình. Vì đó chính là kết quả minh chứng cho nỗ lực của mình. Những lúc như vậy, các bạn có biết ai là là người công nhận nỗ lực của mình đầu tiền không? Thật ra, không phải là gia đình, người yêu, hay bạn bè của mình mà là chính mình, mình là người đầu tiên công nhận những bài viết ấy và công nhận tâm huyết của chính mình. Cuộc sống này cũng vậy, bạn và tôi dù có làm gì đi nữa thì hãy luôn nhớ bản thân phải luôn là người đầu tiên công nhận hành trình của mình đi, bởi vì không ai phù hợp hơn là chính bạn. Hãy trao cho chính mình những lời động viên thần chú như là "Cố lên cô gái tôi ơi, sẽ có ngày bài viết của mày sẽ hay thôi, mình sẽ tạo ra một điều gì đó cho cuộc đời này bằng chính những dòng chữ vẫn còn ngây dại này."
Mình biết hành trình mình đi không hề dễ, nhưng cứ tiếp tục đi thì mình tin một ngày nào đó, mình sẽ tạo ra một kết quả xứng đáng với công sức của mình bỏ ra. Bạn và tôi cùng cố lên nhóa.
18
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Anh sẽ xây nơi không có muộn phiền.Ở nơi đó chỉ có bình yên và vui vẻ.Sống giữa mộng đời thật an yên.

Cánh chim mơ vọng mộng hoa.Nữa đời sau một lòng say giấc mộngMơ cho mình cuộc sống bình yên.Nên vẽ hoa như một giấc mộng hiền.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.
