Bạn cứ là "Gen Z", việc của "Gen tui" là bơi.
Trong những ngày tập viết, mình nằm vùng khắp mọi mặt trận để nghe ngóng mấy bài viết của các ace thì thấy rằng, 9/10 bài viết điều nhắc tới cụm từ Gen Z. Vậy Gen Z có gì mà hấp dẫn như thế, hãy cùng theo chân Anna tìm hiểu về vai trò của Gen Z và tầm ảnh hưởng của thế hệ này đối với cột sống của chúng ta.

Hoa House
4 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Gen Z là gì, tại sao cuộc sống của chúng ta phải thay đổi bởi vì Gen Z cơ chứ?
Chắc hẳn chúng ta không còn xa lạ gì với thuật ngữ “Gen Z” nữa đúng không. Nó xuất hiện khắp mọi nơi trong cuộc sống, công việc, đến các trang xã hội, ở trong quảng cáo và kể cả trong những câu chuyện hàng ngày. Trong những ngày tập viết, mình nằm vùng khắp mọi mặt trận để nghe ngóng mấy bài viết của các ace thì thấy rằng, 9/10 bài viết điều nhắc tới cụm từ Gen Z. Vậy Gen Z có gì mà hấp dẫn như thế, hãy cùng theo chân Anna tìm hiểu về vai trò của Gen Z và tầm ảnh hưởng của thế hệ này đối với cột sống của chúng ta.
Gen Z là nhóm người sinh ra từ 1997 đến 2012. Gen Z là nhóm người cởi mở, thoải mái, thích tự do, phá vỡ nguyên tắc, do vậy họ chính là nhóm người đón nhận và đi đầu xu hướng.
Còn mình thuộc “thế hệ Y”, nhóm người sinh năm 1981 đến 1996. Gen Y là nhóm người bắt đầu có tư duy dần cởi mở, xem trọng gia đình.
Tính ra, Gen Y của mình già hơn Gen Z có một chút. Xét về ưu điểm, tụi mình cũng cởi mở, tích cực, dễ dàng tiếp thu những điều mới và không ngại nêu lên quan điểm của bản thân. Xét về nhược điểm, tụi mình vẫn còn có sự ép khuôn, "răm rắp" nghe theo lệnh của cấp trên. Mỗi thế hệ điều có cho mình đặt điểm riêng. Đối với Gen Z, người ta bảo năng động, hoạt bát, nhưng cũng hay dễ bỏ dở công việc ngay lập tức nếu họ thấy không phù hợp.
Vậy bạn có cảm thấy cuộc sống của mình có thay đổi bởi Gen Z không? Riêng mình thì không. Không ai có thể thay đổi mình trừ khi mình muốn. Tất cả suy nghĩ, quyết định là của chính mình, người khác có thể cho mình lời khuyên, góp ý nhưng chính mình là người đưa ra quyết định. Vậy nên, mình không đổ lỗi cho một ai mà chịu trách nhiệm về những hành động và quyết định của chính mình đã làm. Và những người khác khi được hỏi đưa ra lời khuyên, cũng không nên đưa ra lời khuyên theo quan điểm cá nhân mình làm gì, vì điều đó có thể gây hại có người được khuyên. Tốt hơn hết là chỉ hỏi những câu hỏi để người đó tự tìm ra câu hỏi cho chính mình. Không ai can thiệp vào cuộc sống của ai cả, đó là điều tốt nhất ta cần làm.
Bạn đang thuộc thế hệ nào, Gen X, Gen Y hay Gen Z? Nếu là Gen Z, bạn cảm thấy cuộc sống của bạn tốt hơn thế hệ trước như thế nào? Còn nếu bạn là Gen X, Y, bạn cảm thấy cuộc sống của bạn tốt hơn thế hệ sau của mình như thế nào? Hãy ngồi lại suy nghĩ rồi liệt kê ra tất cả những ưu, nhược điểm của chính mình để thấy rõ bản thân là một người như thế nào. Nếu bản thân bạn cảm thấy thật sự cần thay đổi thì hãy lên kế hoạch để thực hiện điều đó, chứ không phải cứ luôn đi so sánh hay đổ lỗi như thế này, như thế kia. Mình nghĩ rằng, mỗi thế hệ điều đặc điểm riêng, không ai giống ai, có người this, có người that. Và chẳng sao cả khi bạn không phải là một Gen Z, việc của bạn là chính bạn. Tại sao bạn phải sống cuộc sống mà không thuộc về mình để làm gì, thật sự không cần đâu. Mình vẫn thích câu nói “Mình là cá, việc của mình là bơi”
Xin lỗi vì bài này mình viết không được đặc sắc lắm.
4
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Anh biết cô đơn nào rồi cũng qua.Nhưng yêu em là đã,đã mất nữa tâm hồn.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.
