Bầu trời như một loại hoa, nở cuối xuân rồi đến hạ.
Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Nhìn người đúng là không thể nhìn bằng mắt mà phải nhìn bằng Tâm - Họa - Vọng - Lòng. Không trách chuyện cũ u sầu,chỉ là từ đầu đã hiểu thấu ,cũng chẳng thể giải bày. Đáng sợ,thật sự đáng sợ. Tại sao là vậy, tại sao lại là tuổi 25 này. Nhìn lòng người hiểu thấu được lòng người. Chỉ là một vai diễn hay, hay đến kì lạ. Giận bản thân mình cũng không trách, khen bản thân mình cũng chẳng bận lòng. Điều nhìn thấy được cuối cùng đã thấy. "Song", hạnh phúc không? Đau khổ không? có tự hỏi lòng. Đôi tay ấy đã bao lần nhìn thấy, anh mắt ấy đã bao lần thấu hiểu vậy mà lại từ lừa dối bản thân mình. Bình yên ơi,sao mãi đi tìm. Những ngày tháng ấy cô đơn đến kì lạ, vậy mà lòng người chẳng hiểu được nông sâu. Thời điểm là gì? Sai người là gì? Tất cả chỉ có thể tóm gọn 2 chữ "Lòng người". Vốn dĩ bầu trời đã tối, trăng tròn của đêm 15 có thể nhìn thấy rõ từng chân tơ,kẽ tóc, ánh mắt nụ cười, chỉ tiếc nụ cười lúc xưa đâu rồi. Cuối cùng những tính toán đều đúng, chỉ là lại thấy sợ, sợ bản thân thêm một lần nữa. Hiểu được câu chuyện từ đầu lại cố tỏ ra ngu ngơ và khù khờ đến vậy. Cánh chim nhỏ bay trên bầu trời u tối tự hỏi đời "Hoa mộng vọng không?" Cuối cùng thì hiểu thấu được lòng người, một nụ cười và ánh mắt đã thay đổi. Giống như hoa có thể bay về trong gió, có thể hát khúc nhạc "Đọa đầy" thì ra bây giờ chỉ vài người thấy và nghe. Nhưng vẫn vui thay ở cái tuổi này, có những ngày sống bình yên đến lạ. 25 , 30, 50 chẳng hề quan trọng, quan trọng là nhìn đời và làm được bao nhiêu. Trăng hôm nay trăng tròn như vậy, khúc nhạc này thấm được men cay vẫn mỉm cười, bình yên và ngày cũ chỉ thấy vui một chút họa tự lòng.
"Đôi lúc buồn chỉ là buồn một chút.
Nở nụ cười lại tê tái nỗi lòng đau.
Câu chuyện cũ như ngày hôm qua vọng lại.
Muốn quên thế gian, Ái - Ố - Tình - Sầu.
Đôi tay này đã bao lần tự nắm lấy.
Vẫn tự nhủ lòng, Hạnh phúc họa Bình Yên."
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.

Anh sẽ xây nơi không có muộn phiền.Ở nơi đó chỉ có bình yên và vui vẻ.Sống giữa mộng đời thật an yên.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.
