Bầu trời như một loại hoa, nở cuối xuân rồi đến hạ.
Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Nhìn người đúng là không thể nhìn bằng mắt mà phải nhìn bằng Tâm - Họa - Vọng - Lòng. Không trách chuyện cũ u sầu,chỉ là từ đầu đã hiểu thấu ,cũng chẳng thể giải bày. Đáng sợ,thật sự đáng sợ. Tại sao là vậy, tại sao lại là tuổi 25 này. Nhìn lòng người hiểu thấu được lòng người. Chỉ là một vai diễn hay, hay đến kì lạ. Giận bản thân mình cũng không trách, khen bản thân mình cũng chẳng bận lòng. Điều nhìn thấy được cuối cùng đã thấy. "Song", hạnh phúc không? Đau khổ không? có tự hỏi lòng. Đôi tay ấy đã bao lần nhìn thấy, anh mắt ấy đã bao lần thấu hiểu vậy mà lại từ lừa dối bản thân mình. Bình yên ơi,sao mãi đi tìm. Những ngày tháng ấy cô đơn đến kì lạ, vậy mà lòng người chẳng hiểu được nông sâu. Thời điểm là gì? Sai người là gì? Tất cả chỉ có thể tóm gọn 2 chữ "Lòng người". Vốn dĩ bầu trời đã tối, trăng tròn của đêm 15 có thể nhìn thấy rõ từng chân tơ,kẽ tóc, ánh mắt nụ cười, chỉ tiếc nụ cười lúc xưa đâu rồi. Cuối cùng những tính toán đều đúng, chỉ là lại thấy sợ, sợ bản thân thêm một lần nữa. Hiểu được câu chuyện từ đầu lại cố tỏ ra ngu ngơ và khù khờ đến vậy. Cánh chim nhỏ bay trên bầu trời u tối tự hỏi đời "Hoa mộng vọng không?" Cuối cùng thì hiểu thấu được lòng người, một nụ cười và ánh mắt đã thay đổi. Giống như hoa có thể bay về trong gió, có thể hát khúc nhạc "Đọa đầy" thì ra bây giờ chỉ vài người thấy và nghe. Nhưng vẫn vui thay ở cái tuổi này, có những ngày sống bình yên đến lạ. 25 , 30, 50 chẳng hề quan trọng, quan trọng là nhìn đời và làm được bao nhiêu. Trăng hôm nay trăng tròn như vậy, khúc nhạc này thấm được men cay vẫn mỉm cười, bình yên và ngày cũ chỉ thấy vui một chút họa tự lòng.
"Đôi lúc buồn chỉ là buồn một chút.
Nở nụ cười lại tê tái nỗi lòng đau.
Câu chuyện cũ như ngày hôm qua vọng lại.
Muốn quên thế gian, Ái - Ố - Tình - Sầu.
Đôi tay này đã bao lần tự nắm lấy.
Vẫn tự nhủ lòng, Hạnh phúc họa Bình Yên."
21
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Say hạnh phúc, bình yên. Say gió mát bên thèm.Say đời là giấc mộng.Lạc khúc mộng an yên.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

"Hãy ra ngoài khi trời còn sáng" đó là một câu nói của lòng tôi luôn nhắc nhở bản thân mình rằng:" Hãy ra ngoài khi còn sáng, hãy ra ngoài để còn thấy mặt trời". 5 năm qua tôi chẳng biết làm gì ngoài 2 từ nghiên cứu, tôi nghiên cứu gì, tôi cũng chẳng biết.

Gió lạnh mùa đông, nắng mùa hạ.Ai sẽ nhắc mình phải ăn cơm.Mùi hương bếp cũ mang hơi ấm.Như chuyện đã qua nói mấy lời.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.
