BIỂN CẢ
Băng khuâng trước những ngã rẻ cuộc đời. Đôi chân bạn đi, đôi lúc sẽ dừng lại. Dừng lại vì vấp ngã để đứng lên lại tiếp tục bước về phía trước. Dừng lại vì những lựa chọn, chọn cái gì đó cho mình. Ngã ba đường như những câu chuyện tình người trước từng viết. Nhưng lựa chọn cuộc đời là có cả trăm ngàn lối rẻ.

Hoa House
4 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

“Biển cả nào không có sóng lớn”.
Tôi đã sống mãi ở một thành phố nhỏ yên bình đó là Tam Kỳ. Tôi đã quen với nhịp sống phẳng lặng ở một thành phố không quá đông đúc. Tôi đã mãi như thế, một người sống thầm lặng với những ước mơ của mình. Nhưng tôi biết khả năng mình đến đâu nên tôi sẽ bắt đầu với một nơi tôi đã trở về.
Cuối 2019, đầu năm 2020. Chúng tôi mỗi người một nơi. Parker, Lychee những người bạn cùng một ước mơ viết lên một e-commerce về Fashion Korean. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như những gì chúng tôi từng mong. Đại dịch xảy ra, chúng tôi một người mỗi ngã. Lychee trở về nơi là tâm điểm của đại dịch ( Vũ Hán). Tôi trở về quê nhà cũ, chúng tôi lại bị hạn chế bởi sự liên lạc từ Trung Quốc ra bên ngoài. Vậy là tôi lại lạc lõng một lần nữa.
Đôi tay đó tôi đã viết bao nhiêu bài viết cuộc trải nghiệm 2020 nhưng cũng chính đôi tay này đã làm những việc gì để duy trì cuộc sống. Năm 2020 tôi làm shiper, freelancer … Và cũng chính năm đó tôi đã cố gắng để viết lên nền tảng của chính mình.
Tôi nhớ thời gian đó, cũng là những năm tháng dại khờ bao nhiêu lần. Có lẽ con người là một bản thể nào đó. Khi trải qua vài nổi đau họ lại sợ yêu đương. Trải qua vài vấp ngã họ lại sợ đứng dậy. Nhưng cuộc sống không cho ta như vậy,không cho ta được từ bỏ.
Một số người bạn tôi gặp, một số lần họ dại khờ. Họ lại sợ dại khờ thêm lần nữa.
Có lẽ yêu đường và khởi nghiệp là 2 điều khác nhau nhưng trong một số trường hợp nào đó lại có thể so sánh với nhau. Con người khi yêu, họ yêu sai một mối tình hoặc trải qua những mối tình không đến đâu họ sợ yêu. Khởi nghiệp thất bại, hay thất bại một vài lần họ lại sợ khởi nghiệp. Nhưng niềm tin của mỗi người đôi lúc dại khờ, đôi lúc lại không. Đừng vì niềm tin của một người nào đó, lại phán xét những người còn lại. Đừng vì sai lầm hoặc khó khăn của quá khứ mà quên đi tương lai. Con người đôi lúc hãy như mốt tình đầu tiên: “Hãy cứ đam mê, cứ dại khờ”.
Đà Nẵng, ngày 31 tháng 5 năm 2022. Tôi đang chênh vênh về tương lai của mình. Hoặc băng khuâng trước những ngã rẻ cuộc đời. Đôi chân bạn đi, đôi lúc sẽ dừng lại. Dừng lại vì vấp ngã để đứng lên lại tiếp tục bước về phía trước. Dừng lại vì những lựa chọn, chọn cái gì đó cho mình. Ngã ba đường như những câu chuyện tình người trước từng viết. Nhưng lựa chọn cuộc đời là có cả trăm ngàn lối rẻ.
Tầng 2 Hight5 Coffee giao nhau giữa Điện Biên Phủ và Nguyễn Đức Trung. Giữa dòng đời xô bồ của từng chuyến xe ngang qua con đường Điện Biên Phủ. Tôi hiểu rằng:”Dòng đời là một dòng chảy”. Có lẽ tôi đã sống quá yên bình ở một thành phố nhỏ là Tam Kỳ nên khi tôi lại không thích cuộc sống vội vã như thế này. Tôi lại sợ mình quên mất bản thân mình là ai, ước mơ của mình là gì.
“Ước mơ độc lập công nghệ”. Một bài viết cũ đã lâu. Nhưng ước mơ đó vẫn khao khát, vẫn dại khờ. Giữa dòng đời này mình cũng nên cho mình một cơ hội dù đó không phải là lựa chọn tốt nhưng có thể đó là một thử thách để bước chân mình tốt hơn.
Hành trình là một đường mòn không bằng phẳng, đôi lúc là ngả rẽ cuộc đời nhưng tôi tin những ngã rẽ đó sẽ cho mình hy vọng để bước trên con đường mới tốt hơn.
1
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Giữa câu chuyện tình và tiền, bạn sẽ lựa chọn điều gì? Nếu là người sống thực dụng họ chọn cho mình cách sống riêng sống lúc nào cũng tiền tất nhiên sẽ chọn tiền ngay lập tức bởi lẽ cuộc sống này đang dần quyết định bởi tiền. Còn tôi, một đứa thích sống theo cảm xúc hơn hẳn lý trí, giữ cho mình sự mộng mơ riêng và lựa chọn tin vào hai chữ “ tình duyên”.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Các bạn có biết việc chọn tự học một ngành nào đó điều quan trọng nhất là gì không? Có rất nhiều yếu tố để giúp việc tự học của chúng ta thành công đó là sự kỷ luật của bản thân, lộ trình học và tài liệu đọc...Như các bạn đã thấy cách mình đặt tiêu đề bài viết thì chắc hẳn bạn cũng đã đoán được phần nào về nội dung mà mình muốn chia sẻ và những câu chuyện liên quan.
