Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.
Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.
Biển vẫn thế nhưng mùa xuân đã cũ.
Chuyện tình này có đủ cho đôi ta.
Anh vẫn thường tìm về nơi chốn cũ.
Tự ngắm trời, ngắm biển,nhớ đôi ta.
Em có biết,biển trời vẫn cứ thế.
Để em đi, anh phải nghĩ rất nhiều.
Những lời đó không thật lòng muốn nói.
Nhưng xin lỗi, không lựa chọn khác nữa rồi.
Nếu một ngày em nhìn về phía biển.
Nhớ đôi ta,nhớ những chuyện đã từng.
Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.
Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.
51
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”

Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.
