Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Ta với người có duyên hội ngộ nhưng chẳng có duyên tương phùng.
Ngàn dặm xa mới biết đường dài.
Ngàn lối dẫn mới biết mình lạc lối.
Vạn dặm đường bỗng thấy ngựa dừng chân.
Mới biết được dặm xa chẳng thể gần.
Con chim nhỏ bay trên trời cao chẳng muốn quay đầu.
Phương Nam mây trắng trời trong chẳng mong cùng người chung lối mộng.
Dòng sông trôi, dòng đời cũng vậy. Chẳng thể tắm 2 lần trên một dòng sông.
Ta thích ta của ngày hôm nay. Thích mây, thích trời, thích gió, thích tương tư của một kẻ khờ. Thích dòng sông nhỏ chẳng có chuyến đò sang.
Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.
Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.
Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.
Ta kể người nghe chuyện con đò nhỏ.
Bên kia sông có kẻ đón người đưa.
Dòng sông xưa chỉ cách ta một vạn dặm.
Vạn dòng đời ai kể hết được chăng.
Thơ buồn chẳng thể nào viết cùng văn.
Cũng chẳng thể để văn kể hết một chuyện buồn.
Họa chí đơn phương, người đơn chí.
Chí khí ở đời tựa như gương.
Sông kia soi sáng dòng nhật nguyệt.
Vạn sự ở đời tựa như không.
Cảm ơn người, cảm ơn cuộc đời.
Lời tạ từ xin giữ lại cùng ta.
39
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Chắc hẳn, trong số chúng ta đã từng có ý định trở thành một người viết nhưng còn nhiều đắn đo, bỡ ngỡ, đúng không? Mình cũng từng muốn theo đuổi nghề viết, song bản thân vẫn còn hoang mang và chưa biết bắt đầu từ đâu? Nhưng với một quyết tâm mãnh liệt và trong lòng mình luôn ấp ủ hạt giống mang tên “Tôi-phải-trở-thành-người-viết” và hằng mong đợi ngày hạt giống ấy nứt vỏ, bén rễ, nảy mầm.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Bán đôi cánh chim.Chẳng thể bán giấc mộng của riêng mình.Cảm ơn một năm đã qua.Kẻ có thể cuối đầu trước cuộc đời.

Trái tim nhỏ bé được nuôi dưỡng bằng nỗi đau. Bỗng thấy thế giới thật nhiệm màu. Hoa nở như những câu chuyện tô vẽ một đời người. Tôi yêu hoa yêu là yêu những điều nhỏ bé như một kiếp đam mê.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm
