Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Ta với người có duyên hội ngộ nhưng chẳng có duyên tương phùng.
Ngàn dặm xa mới biết đường dài.
Ngàn lối dẫn mới biết mình lạc lối.
Vạn dặm đường bỗng thấy ngựa dừng chân.
Mới biết được dặm xa chẳng thể gần.
Con chim nhỏ bay trên trời cao chẳng muốn quay đầu.
Phương Nam mây trắng trời trong chẳng mong cùng người chung lối mộng.
Dòng sông trôi, dòng đời cũng vậy. Chẳng thể tắm 2 lần trên một dòng sông.
Ta thích ta của ngày hôm nay. Thích mây, thích trời, thích gió, thích tương tư của một kẻ khờ. Thích dòng sông nhỏ chẳng có chuyến đò sang.
Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.
Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.
Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.
Ta kể người nghe chuyện con đò nhỏ.
Bên kia sông có kẻ đón người đưa.
Dòng sông xưa chỉ cách ta một vạn dặm.
Vạn dòng đời ai kể hết được chăng.
Thơ buồn chẳng thể nào viết cùng văn.
Cũng chẳng thể để văn kể hết một chuyện buồn.
Họa chí đơn phương, người đơn chí.
Chí khí ở đời tựa như gương.
Sông kia soi sáng dòng nhật nguyệt.
Vạn sự ở đời tựa như không.
Cảm ơn người, cảm ơn cuộc đời.
Lời tạ từ xin giữ lại cùng ta.
38
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

"Hãy ra ngoài khi trời còn sáng" đó là một câu nói của lòng tôi luôn nhắc nhở bản thân mình rằng:" Hãy ra ngoài khi còn sáng, hãy ra ngoài để còn thấy mặt trời". 5 năm qua tôi chẳng biết làm gì ngoài 2 từ nghiên cứu, tôi nghiên cứu gì, tôi cũng chẳng biết.

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Trái tim nhỏ bé được nuôi dưỡng bằng nỗi đau. Bỗng thấy thế giới thật nhiệm màu. Hoa nở như những câu chuyện tô vẽ một đời người. Tôi yêu hoa yêu là yêu những điều nhỏ bé như một kiếp đam mê.

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Nếu đã từng sống nữa đời người.Cuối cùng mục đích của chúng ta.“Một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp”Dưới chân ta là gì…Hòa bình hôm nay là gì?

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.
