Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Ta với người có duyên hội ngộ nhưng chẳng có duyên tương phùng.
Ngàn dặm xa mới biết đường dài.
Ngàn lối dẫn mới biết mình lạc lối.
Vạn dặm đường bỗng thấy ngựa dừng chân.
Mới biết được dặm xa chẳng thể gần.
Con chim nhỏ bay trên trời cao chẳng muốn quay đầu.
Phương Nam mây trắng trời trong chẳng mong cùng người chung lối mộng.
Dòng sông trôi, dòng đời cũng vậy. Chẳng thể tắm 2 lần trên một dòng sông.
Ta thích ta của ngày hôm nay. Thích mây, thích trời, thích gió, thích tương tư của một kẻ khờ. Thích dòng sông nhỏ chẳng có chuyến đò sang.
Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.
Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.
Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.
Ta kể người nghe chuyện con đò nhỏ.
Bên kia sông có kẻ đón người đưa.
Dòng sông xưa chỉ cách ta một vạn dặm.
Vạn dòng đời ai kể hết được chăng.
Thơ buồn chẳng thể nào viết cùng văn.
Cũng chẳng thể để văn kể hết một chuyện buồn.
Họa chí đơn phương, người đơn chí.
Chí khí ở đời tựa như gương.
Sông kia soi sáng dòng nhật nguyệt.
Vạn sự ở đời tựa như không.
Cảm ơn người, cảm ơn cuộc đời.
Lời tạ từ xin giữ lại cùng ta.
8
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?

Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Những gì anh và em từng nói cho nhau nghe đều xuất phát từ trái tim mình.Hoa sẽ nở khi chúng ta chung một nhà.Sẽ là những ngày đầu anh và em cùng nói chuyện.Anh không biết phải nói với em điều gì.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

Trái tim nhỏ bé được nuôi dưỡng bằng nỗi đau. Bỗng thấy thế giới thật nhiệm màu. Hoa nở như những câu chuyện tô vẽ một đời người. Tôi yêu hoa yêu là yêu những điều nhỏ bé như một kiếp đam mê.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.
