Cảm giác sắp đi làm như thế nào?
Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình. Bởi lẽ mình cần phát triển hơn về kỹ năng thiết kế, rèn luyện tư duy sáng tạo và có gu thẩm mỹ tốt. Thật ra, thiết kế là công việc trái ngành đầu tiên mình theo đuổi sau khi ra trường. Với kiến thức và kinh nghiệm bằng 0, mình đã luôn cố gắng học hỏi, trau dồi nhiều nhất có thể, từ việc tự học các khóa học thiết kế online, offline cho đến xin đi làm mặc dù không có chút kinh nghiệm nào. Sau 2 năm gắn bó, mình quyết định nghỉ việc, bỏ lại mức lương đáng mơ ước cùng với tất cả nhiệt huyết, đam mê và hoài bảo ngầm ấp ủ cho tương lai của một cô gái 23 tuổi lúc mới bước vào đời. Chính quyết định ấy đã giúp mình thoát ra khỏi vùng an toàn để có thể tiếp tục khám phá thế giới mới và cũng nhờ quyết định ấy mình mới có cơ hội dấn thân vào ngành con sen như hôm nay.
Năm 2022, sẽ là một sự khởi đầu mới khi mình quyết định theo đuổi con đường viết lách và cũng là một sự chuyển mình lớn trên con đường sự nghiệp của chính mình. Lúc bấy giờ, mình đã từng theo đuổi và muốn trở thành giáo viên tiếng Anh, nhưng lúc nào mình cũng cảm thấy chưa đủ, chưa tốt hay chưa tự tin với những gì mình có. Nhưng cú chuyển mình lần này lại khác. Mặc dù, mình chưa có một thành tích, cột mốc nào đáng nhớ để phô bày, nhưng mà cảm nhận về hành trình đang đi, quyết định của hiện tại đã và đang giúp mình tự tin hy vọng cho tương lai hơn. Nhưng trước thời khắc chuẩn bị đi làm content marketing, đã 7749 lần mình rơi vào trạng thái bất ổn khi không biết phải làm gì, hay đi như thế nào. Có những ngày, mình chỉ ngồi ngờ nghệch ra làm những việc không tên, rồi tự trách bản thân tại sao chưa làm được gì hôm nay, rồi nghi ngờ khả năng của chính mình. Mình thật sự không thể diễn tả tất cả cảm xúc ấy được, vì còn nhiều điều mình cảm thấy mung lung lắm, vậy nên mình đã quyết định viết bài này, viết về những lo lắng, hoang mang không tên cho chính chặng đường mình đang đi để biết rằng “Mình đã trải qua những gì từ những ngày đầu tiên tập viết”
Cảm ơn bạn đã ở đây và lắng nghe câu chuyện của mình.
2
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

Trong những ngày tập viết, mình nằm vùng khắp mọi mặt trận để nghe ngóng mấy bài viết của các ace thì thấy rằng, 9/10 bài viết điều nhắc tới cụm từ Gen Z. Vậy Gen Z có gì mà hấp dẫn như thế, hãy cùng theo chân Anna tìm hiểu về vai trò của Gen Z và tầm ảnh hưởng của thế hệ này đối với cột sống của chúng ta.

Chỉ muốn tìm đến nơi nào đó bình yên.Nhưng chỉ tiếc, bình yên sao mãi đi tìm.

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.
