Câu nói đau đớn nhất trong đời bạn là gì?
"Hãy ra ngoài khi trời còn sáng" đó là một câu nói của lòng tôi luôn nhắc nhở bản thân mình rằng:" Hãy ra ngoài khi còn sáng, hãy ra ngoài để còn thấy mặt trời". 5 năm qua tôi chẳng biết làm gì ngoài 2 từ nghiên cứu, tôi nghiên cứu gì, tôi cũng chẳng biết.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Với tôi là :"Hãy ra ngoài khi trời còn sáng."
Có cô bé hỏi tôi rằng:"Anh làm nghề gì vậy?". Tôi thật sự không biết trả lời cô ấy tôi làm gì? Researcher, coder, developer, designer ,blogger hay SEOer... Trước đây tôi sẽ nói là master( người hướng dẫn hoặc người giàu kinh nghiệm - 10,000 giờ cho một lĩnh vực ). Nhưng tôi nhận ra rằng, mọi người tôi tôn trọng lại đem từ đó ra để đùa cợt hoặc khiến tôi buồn rất nhiều. Có người nói với tôi rằng "Master tào lao". Không sai, thật sự là vậy. Tôi thật tào lao, tôi thật không thể tìm ra định hướng cho chính mình trong nhiều năm qua hoặc 5 năm qua tôi đã tìm ra rồi. Những gì tôi thấy đã thấy rồi, những gì tôi hiểu đã hiểu rồi, những người cần gặp đã gặp rồi và những gì tôi biết đã biết rồi. Tôi nhớ lại những ngày tôi lao đầu vào nghiên cứu một cái thuật toán chỉ là để chuyển HTML to JSON. 15 ngày xuyên đêm, không biết hại sức khỏe mình bao nhiêu lần. Và những ngày chỉ ngủ vài tiếng để cố gắng làm cái gì đó,thật là chẳng còn tương lai. Những ngày tháng 12 tiếng - 16 tiếng - 21 tiếng - 27 tiếng bên một cái màn hình nhỏ cũng chẳng thể hiểu được nổi. Tôi thương tôi, thương cái bản thân mình, thương thời gian tôi bỏ ra để ngồi bên một cái máy tính nhiều hơn bất kì người nào tôi biết đi bộ."Hãy ra ngoài khi trời còn sáng" đó là một câu nói của lòng tôi luôn nhắc nhở bản thân mình rằng:" Hãy ra ngoài khi còn sáng, hãy ra ngoài để còn thấy mặt trời". 5 năm qua tôi chẳng biết làm gì ngoài 2 từ nghiên cứu, tôi nghiên cứu gì, tôi cũng chẳng biết. Tài liệu tôi đọc rất nhiều. code tôi viết rất nhiều và cả từ ngữ tôi viết cũng rất nhiều. Nhưng nhiều đến đâu đi nữa nó cũng chưa mang đến cho tôi cái gọi là kết quả. Nhưng tôi không bao giờ từ bỏ, tôi luôn không ngừng cố gắng, nhưng tôi luôn tự hỏi mình rằng:" Cố gắng vì cái gì?". Thật sự bây giờ không quan trọng. Bây giờ tôi có thể sống với những gì tôi nghĩ, những điều tôi làm với tôi như vậy là quá đủ rồi. Tôi có rất nhiều cơ hội nhưng tôi đều buông bỏ, không phải vì tôi không muốn nắm lấy mà vì tôi không biết cách nào để nắm lấy. Tôi là một người nghĩ nhiều và cảm xúc cũng rất nhiều. Tam Kỳ một thành phố nhỏ nơi tôi sinh ra và lớn lên. Người khác chọn cách ra đi,còn tôi chọn cách trở về. Tôi có rất nhiều cơ hội và nhiều thứ nhưng tôi lại chọn cách buông bỏ. Tôi nhận ra rằng 5 năm qua tôi đã làm khổ rất nhiều người nhưng 5 năm ấy tôi đã thầm lặng giúp người khác thế nào, tôi cũng tự mình thấy được.
Có người làm việc vì tiền.
Có người làm việc vì đam mê.
Còn tôi làm việc vì hạnh phúc.
Nếu bây giờ ai hỏi tôi làm nghề gì?. Tôi sẽ trả lời là:"Multipotentialite ( Kẻ lông bông )".
“Thương gì một kẻ lông bông.
Trong tay kẻ đó lại không có gì.
Mơ gì đâu chuyện ngày mai.
Tương lại chẳng có, mưu cầu lại không.”
2
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Anh sẽ xây nơi không có muộn phiền.Ở nơi đó chỉ có bình yên và vui vẻ.Sống giữa mộng đời thật an yên.

Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.
