Chúng ta trở về nhà sau thời gian xa cách.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

>Hoa House

Hoa House

·

3 phút đọc

@hoahouse

·

02 tháng 05 năm 2026

Chúng ta trở về nhà sau thời gian xa cách.

1

lượt xem

Avatar Huỳnh Nhân Quốc

Người viết bài

Huỳnh Nhân Quốc

Full-stack Developer
Mình là một indie-stack developer, đam mê xây dựng những công cụ nhanh, đơn giản và hữu ích với Golang & Vanilla JS. Hiện tại, mình tập trung vào kitmodule.com, nơi mình thử nghiệm ý tưởng, tạo ra sản phẩm và giữ mọi thứ ở mức tối giản.

Bài Viết Liên Quan

Định Viết Về Sách, Nhưng Hơi Lệch Tông
Định Viết Về Sách, Nhưng Hơi Lệch Tông

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Mới làm “Content” có nên đọc sách chuyên ngành?
Mới làm “Content” có nên đọc sách chuyên ngành?

Các bạn có biết việc chọn tự học một ngành nào đó điều quan trọng nhất là gì không? Có rất nhiều yếu tố để giúp việc tự học của chúng ta thành công đó là sự kỷ luật của bản thân, lộ trình học và tài liệu đọc...Như các bạn đã thấy cách mình đặt tiêu đề bài viết thì chắc hẳn bạn cũng đã đoán được phần nào về nội dung mà mình muốn chia sẻ và những câu chuyện liên quan.

Tôi vẫn là cô gái quê, nghiện mua sắm nhưng mù thời trang.
Tôi vẫn là cô gái quê, nghiện mua sắm nhưng mù thời trang.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Mười Năm Và Một Lời Xin Lỗi Dịu Dàng
Mười Năm Và Một Lời Xin Lỗi Dịu Dàng

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.

Nếu không phải bây giờ, thì khi nào?
Nếu không phải bây giờ, thì khi nào?

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Viết cho năm 2020 - Viết cho một nụ cười.
Viết cho năm 2020 - Viết cho một nụ cười.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

GIÀ CÕI
GIÀ CÕI

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

VẼ MỘT CHÚT CẦU VÒNG
VẼ MỘT CHÚT CẦU VÒNG

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.