Chúng ta trở về nhà sau thời gian xa cách.
Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
02 tháng 05 năm 2026

Trở Về Với Hoa
Có những quãng thời gian, con người ta phải đi xa một chút để rồi hiểu rằng điều mình luôn tìm kiếm lại chính là nơi bình yên nhất để trở về.
Chúng ta trở về với Hoa sau những ngày xa cách.
Trở về khi trong tim vẫn còn nguyên những mộng mơ tuổi trẻ. Trở về với ngôi nhà nhỏ, với khoảng sân đầy hoa đã âm thầm nở suốt từ mùa đông, qua xuân, sang hạ như thể chỉ chờ ngày chúng ta quay lại.
Cây bàn nhỏ nơi góc sân đã cũ đi, từng ngã đổ theo năm tháng, rồi lại được dựng dậy bằng đôi tay quen thuộc. Chú chim non nơi hiên nhà vẫn tập bay, khiến lòng người đôi lúc lo lắng như sợ cả thế gian này làm nó tổn thương. Những chú sâu béo ú ngày nào rồi cũng sẽ hóa cánh, và chẳng ai biết được chúng sẽ đẹp đến nhường nào khi bay lên giữa trời.
Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.
Hoa, từ lúc nào, đã không còn chỉ là hoa.
Hoa trở thành một phần của câu chuyện.
Một giấc mơ.
Một lối sống.
Dreamer. Cozy style.
Cozy là sự ấm áp, dịu dàng và bình yên.
Giữa thế giới rộng lớn, đôi khi điều con người cần nhất không phải là bước nhanh hơn, mà là tìm được một nơi đủ nhẹ nhàng để trái tim mình nghỉ lại.
Và rồi, âm nhạc cũng bắt đầu từ đó:
“Người ta trồng lúa để nuôi cuộc sống.
Trồng yêu thương để giữ lấy nhau.
Còn anh trồng hoa giữa trời lặng gió.
Để lòng mình bình yên sau những niềm đau.”
Hoa nở không vì ai cả.
Hoa nở vì bản chất của hoa là phải nở.
Cũng như con người, sau tất cả những tổn thương, vẫn có thể chọn cách sống đẹp.
Niềm đau rồi cũng chỉ là một gam màu trong bức họa cuộc đời.
Có những điều vốn dĩ rất rõ ràng, nhưng chẳng cần phải phơi bày.
Bởi sau cùng:
Hoa vẫn là hoa.
Một bông hoa đẹp không vì nó được công nhận, mà vì chính nó đã đẹp theo cách của riêng mình.
Lòng người cũng vậy.
Ta không cần phán xét ai giữa nhân gian rộng lớn này.
Ta chỉ cần giữ cho lòng mình đủ rộng, đủ sáng, để tiếp tục yêu thương.
Có lẽ, trong kiếp sống mênh mang này:
- Ai có thể cùng ta đi đến trọn đời?
- Ai có thể cùng ta say giữa nhân sinh?
- Ai có thể hiểu hết những đổi dời của lòng người?
Rồi cũng nhận ra:
Vạn sự trên đời, vốn dĩ là duyên.
Người đến.
Người đi.
Hoa nở.
Hoa tàn.
Nhưng những gì thật lòng sẽ luôn ở lại.
Cuộc đời giống như nắng rơi trên mái hiên,
như hạt mưa kể chuyện trong đêm,
như cánh hoa bay theo gió,
nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến lòng người rung động.
Ta lớn lên giữa đời,
học cách sống,
học cách yêu,
học cách giữ cho mình không phụ lòng chính mình.
Và rồi hiểu rằng:
Hoa đủ nắng, hoa sẽ nở.
Lòng người đủ rộng, lòng sẽ hóa thành hoa.
Ngày mai, nắng vẫn sẽ ghé qua hiên nhà.
Hoa vẫn sẽ nở.
Gió vẫn sẽ hát.
Mây vẫn sẽ trôi.
Ta lại ngồi nơi góc nhỏ thân quen,
vẽ tiếp bức tranh của riêng mình
có em,
có anh,
có Nika,
có hoa,
và có cả những năm tháng dịu dàng nhất.
Giữa đất trời này,
được sống thật lòng,
có lẽ đã là một điều rất đẹp.
#hoahouse #huynhnhanquoc #hothihoaiquyen #nika
5
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Giữa câu chuyện tình và tiền, bạn sẽ lựa chọn điều gì? Nếu là người sống thực dụng họ chọn cho mình cách sống riêng sống lúc nào cũng tiền tất nhiên sẽ chọn tiền ngay lập tức bởi lẽ cuộc sống này đang dần quyết định bởi tiền. Còn tôi, một đứa thích sống theo cảm xúc hơn hẳn lý trí, giữ cho mình sự mộng mơ riêng và lựa chọn tin vào hai chữ “ tình duyên”.

Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê
