Chuyển ngành và lý do làm Content
Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Chào các bạn, lại là mình đây. Hôm nay mình muốn chia sẻ với các bạn về câu chuyện làm trái ngành của mình và lý do mình chọn làm content. Như các bạn đã biết, hôm nay là ngày đầu tiên 2k4 thi THPTQG, cũng là ngày mình thi cách đây 7 năm trước, giờ thì trở thành bậc tiền bối của tụi nó rồi. Nhưng trong bài viết này, mình sẽ không hơn thua về tuổi tác đâu, ahihi vì mình biết mình có tuổi rồi. Năm ấy, mình thi khối D với mong muốn được học ở trường Đại Học Ngoại Ngữ, nhưng rồi mình trượt nguyện vọng nhỏ nhoi ấy và duyên số đã đưa đẩy mình học ngành IT chán ngát với một đứa con gái đam mê ngoại ngữ như mình. Điều duy nhất mình làm khi còn ở trên ghế nhà trường là tập trung học Tiếng Anh. Đó là giai đoạn học trái ngành đầu tiên của mình.
Sau khi ra trường, mình quyết định chuyển công việc, mình học lập trình nhưng lại làm thiết kế. Mặc dù kiến thức về thiết kế của mình bằng không, nhưng mình đã đánh liều nộp CV ngay lập tức để đi làm. Với một chút đam mê với nghề thiết kế, cộng với một chút kiến thức bằng đầu ngón tay mình đã liều lĩnh nộp hồ sơ làm ở một vài nơi, và may mắn mình đã ở lại trong một công ty lập trình gần 2 năm. Những năm tháng đó, mình nhận thấy chả học được hay phát triển gì nhiều. Công việc của mình khá đơn giản gọi là việc nhẹ lương cao nên mình đã cố gắng ở lại đó. Lâu dần, niềm đam mê về ngoại ngữ đã đánh thức con người mình thoát ra khỏi sự nhàm chán ở công ty. Sau 2 năm vừa làm vừa học tiếng Anh, mình quyết dừng lại. Kế hoạch của mình lúc đó là đi du học vì mình muốn trở thành một giáo viên tiếng Anh. Và đây là giai đoạn thứ hai mình chuyển hướng.
Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này. Đây là giai đoạn thứ ba mình đổi ngành. Và hy vọng đây là lần chuyển ngành cuối cuối của mình, dù điểm xuất phát của mình khá chậm so với một số bạn, nhưng không sao, mình thấy vui vì những điều mình đang làm là được.
Thật ra chuyển ngành không đáng sợ, đáng sợ nhất là học và làm ngành mà mình không đam mê, không yêu thích. Chúc cho các bạn có bước chuyển mình thành công nhé.
Tags:
6
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Chỉ muốn tìm đến nơi nào đó bình yên.Nhưng chỉ tiếc, bình yên sao mãi đi tìm.

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.
