Cũng chưa từng mơ về.
Anh biết cô đơn nào rồi cũng qua.Nhưng yêu em là đã,đã mất nữa tâm hồn.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Cũng chẳng dám yêu em.
Tôi chẵng có gì cả.
Đàn ông tuổi hai lăm.
Nuốt nước mắt vào lòng.
Chịu trăm ngàn cay đắng.
Cũng chẳng dám yêu em.
Hỏi tình yêu là gì?
Khi con người quá đổi.
Xa hoa bên ô cửa.
Hạnh phúc mái hiên nhà.
Không mong cầu, không xa.
Yêu em là tất cả.
Hay chỉ là cay đắng.
Mình ta phải lặng thầm.
Yêu em anh có hỏi.
Hỏi lòng là tại sao.
Yêu em đau lòng vậy.
Như giấc mơ anh tìm.
Cơn đau nào sẽ hết.
Nhưng vết sẹo chẳng lành.
Đau thương đau trùm mãi.
Vậy thôi anh cũng đành.
Em, em có biết không?
Anh gặp em trời đông.
Đôi mắt em đẹp lắm.
Nhưng không thể ngỏ lời.
Trời cao đâu có thấu.
Nổi đau thấu cả trời.
Anh chỉ là mong đợi.
Yêu em như đã từng.
Cô gái anh thương mến.
Giọng nói em êm đềm.
Nhưng anh không dám ngỏ.
Yêu em như đã còn.
Em đẹp lắm cô bé.
Đẹp tựa một thiên thần.
Trong lòng anh đã ngõ.
Chỉ sợ là em quên.
Ngày mai ngoài kia gió.
Có về trong đêm đông.
Em nhớ mặc thêm áo.
Vì sức khỏe yếu mền.
Em muốn quan tâm em.
Nhưng với anh cũng chỉ.
Chỉ là muốn mà thôi.
Tiếng "ho" em vang dội.
Như xé một tâm hồn.
Có lẽ anh đã lớn.
Có thể anh đã già.
Yêu em chưa từng nghĩ.
Như giấc mộng vừa qua.
Anh chỉ là hoa dại.
Mọc khắp đường em đi.
Anh chỉ là cỏ lạ.
Mọc trước của hiên nhà.
Nhưng với anh là vậy.
Ước sao mình là cây.
Để ngày nào cũng được.
Nghe tường bước em qua.
Cô đơn không thể tả.
Đau đớn không thể đành.
Yêu em yêu tất cả.
Cũng chỉ là yêu em.
Nhiều khi anh tự hỏi.
Tại sao lại đau lòng.
Cô đơn anh từng đổi.
Đổi lại lấy được gì.
Anh chưa từng mong ước,
Cũng chưa từng mơ về.
Những nơi ta từng đến.
Và rồi lại cùng đi.
Anh ước sao mùa đông.
Có anh luôn bên cạnh.
Chăm em từng giấc ngủ.
Hôn lên tráng say nồng.
Em ơi có biết không?
Bây giờ anh chỉ ước.
Ngày mai ngày nắng đẹp.
Anh có thể nắm tay.
Cùng em... khắp ... Đường dài.
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.

Nếu đã từng sống nữa đời người.Cuối cùng mục đích của chúng ta.“Một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp”Dưới chân ta là gì…Hòa bình hôm nay là gì?

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Giữa câu chuyện tình và tiền, bạn sẽ lựa chọn điều gì? Nếu là người sống thực dụng họ chọn cho mình cách sống riêng sống lúc nào cũng tiền tất nhiên sẽ chọn tiền ngay lập tức bởi lẽ cuộc sống này đang dần quyết định bởi tiền. Còn tôi, một đứa thích sống theo cảm xúc hơn hẳn lý trí, giữ cho mình sự mộng mơ riêng và lựa chọn tin vào hai chữ “ tình duyên”.

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.
