Cũng chưa từng mơ về.
Anh biết cô đơn nào rồi cũng qua.Nhưng yêu em là đã,đã mất nữa tâm hồn.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Cũng chẳng dám yêu em.
Tôi chẵng có gì cả.
Đàn ông tuổi hai lăm.
Nuốt nước mắt vào lòng.
Chịu trăm ngàn cay đắng.
Cũng chẳng dám yêu em.
Hỏi tình yêu là gì?
Khi con người quá đổi.
Xa hoa bên ô cửa.
Hạnh phúc mái hiên nhà.
Không mong cầu, không xa.
Yêu em là tất cả.
Hay chỉ là cay đắng.
Mình ta phải lặng thầm.
Yêu em anh có hỏi.
Hỏi lòng là tại sao.
Yêu em đau lòng vậy.
Như giấc mơ anh tìm.
Cơn đau nào sẽ hết.
Nhưng vết sẹo chẳng lành.
Đau thương đau trùm mãi.
Vậy thôi anh cũng đành.
Em, em có biết không?
Anh gặp em trời đông.
Đôi mắt em đẹp lắm.
Nhưng không thể ngỏ lời.
Trời cao đâu có thấu.
Nổi đau thấu cả trời.
Anh chỉ là mong đợi.
Yêu em như đã từng.
Cô gái anh thương mến.
Giọng nói em êm đềm.
Nhưng anh không dám ngỏ.
Yêu em như đã còn.
Em đẹp lắm cô bé.
Đẹp tựa một thiên thần.
Trong lòng anh đã ngõ.
Chỉ sợ là em quên.
Ngày mai ngoài kia gió.
Có về trong đêm đông.
Em nhớ mặc thêm áo.
Vì sức khỏe yếu mền.
Em muốn quan tâm em.
Nhưng với anh cũng chỉ.
Chỉ là muốn mà thôi.
Tiếng "ho" em vang dội.
Như xé một tâm hồn.
Có lẽ anh đã lớn.
Có thể anh đã già.
Yêu em chưa từng nghĩ.
Như giấc mộng vừa qua.
Anh chỉ là hoa dại.
Mọc khắp đường em đi.
Anh chỉ là cỏ lạ.
Mọc trước của hiên nhà.
Nhưng với anh là vậy.
Ước sao mình là cây.
Để ngày nào cũng được.
Nghe tường bước em qua.
Cô đơn không thể tả.
Đau đớn không thể đành.
Yêu em yêu tất cả.
Cũng chỉ là yêu em.
Nhiều khi anh tự hỏi.
Tại sao lại đau lòng.
Cô đơn anh từng đổi.
Đổi lại lấy được gì.
Anh chưa từng mong ước,
Cũng chưa từng mơ về.
Những nơi ta từng đến.
Và rồi lại cùng đi.
Anh ước sao mùa đông.
Có anh luôn bên cạnh.
Chăm em từng giấc ngủ.
Hôn lên tráng say nồng.
Em ơi có biết không?
Bây giờ anh chỉ ước.
Ngày mai ngày nắng đẹp.
Anh có thể nắm tay.
Cùng em... khắp ... Đường dài.
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Các bạn có biết việc chọn tự học một ngành nào đó điều quan trọng nhất là gì không? Có rất nhiều yếu tố để giúp việc tự học của chúng ta thành công đó là sự kỷ luật của bản thân, lộ trình học và tài liệu đọc...Như các bạn đã thấy cách mình đặt tiêu đề bài viết thì chắc hẳn bạn cũng đã đoán được phần nào về nội dung mà mình muốn chia sẻ và những câu chuyện liên quan.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.

Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.
