Cuối cùng con người cũng cần mục đích
Nếu đã từng sống nữa đời người.Cuối cùng mục đích của chúng ta.“Một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp”Dưới chân ta là gì…Hòa bình hôm nay là gì?

Hoa House
5 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Cuối cùng chúng ta chỉ tìm được một hạnh phúc bình yên bên trong một căn nhà nhỏ.
Suốt cả cuộc đời tôi chỉ đi xây giấc mộng “HOA HOUSE”
Một căn nhà mà mỗi sáng mở cửa ra, những ánh nắng sẽ chiếu xuyên qua ô cửa sổ. Màu của hạnh phúc, màu của yên bình. Rồi tôi sẽ pha một cốc coffee hay một cốc trà sữa và tận hưởng cuộc sống này. Giữa đời này, chúng ta mãi đi tìm nhiều thứ, rồi hứa hẹn nhiều thứ. Nếu sau này có tiền, rồi sẽ về xây quán coffee nhỏ như vậy. Nhưng biết không, cả đời này có làm được không? Giữa số phận của chúng ta, từ đầu ta đã chưa từng đưa ra quyết định thì làm sao sau này ta có được. Đôi lúc ngồi tại một góc quán, tôi lặng nhìn cuộc sống đang trôi, tiếng cười , bầu trời, cành hoa và hạnh phúc. Giữa dòng đời này tôi còn thở là còn nghe hạnh phúc. Gió thổi trời mây, đền vàng rọi lên những hàng cây và nghe tiếng mưa tí tí bên thèm nhà. Gần 1 năm đã qua bên Hoa House tôi đã nghe đời nhẹ tênh. Giấc mộng này tôi đã vẽ bao lần. Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng vẽ “Hoa Mộng” này đẹp hơn. Mỗi sáng tôi vẫn ngồi dưới bóng cây, đang làm việc và lặng nhìn về cuộc sống và mơ về một tương lai tốt đẹp. Hoa House sẽ mãi là như thế, coffee, viết lách và agency… Có nhiều người chẳng thể giải thích hoa house là gì? Là một câu chyện thôi.
Ở đây có bán mộng mơ.
Chúng tôi đang cố gắng vì một mục đích chung. Đó chính là xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tôi nhớ những ngày tháng chúng tôi ngồi cùng nhau, nói chuyện, cười đùa và nói về nhiều thứ. Rồi mỗi người người đều có hạnh phúc riêng, mục đích riêng. Chúng tôi ở lại, ở lại vì mộng mơ. Chúng tôi cũng già rồi, cũng sắp 30 rồi. Nên mọi sự ở đời chúng tôi không cần giải thích nữa. Giống như câu cá đôi lúc đâu cần lưỡi câu. Lão Tử đã từng nói về “nước”.
Tu sĩ Thích Nhất Hạnh nói về “mây”. Còn tôi nói về “Hoa”. Đạo của mỗi người khác nhau. Nhưng chúng ta đều tường bước tu tập và đi trên con đường đạo hạnh của mỗi người. Chúng ta đều lớn lên, đều hướng về bầu trời và đều đi tìm hạnh phúc.
Hoa mộng hoa, mộng hoa mộng.
Nếu từ đầu tôi và bạn đều chung mục đích thì sẽ không có phân ly.
Chỉ là mục đích của chúng ta khác nhau.
Trong cuộc sống chúng ta đều có tranh luận, như hoa đón gió, cây đón nắng.
Có lần em từng nói với anh rằng:”rồi một ngày chúng ta sẽ thành công để chứng mình cho người khác thấy”.
Tôi nói với em rằng:”Vậy, thành công là gì?” Chúng ta từ đầu đã thành công và thành công không cần chứng minh.
Chúng ta đang đi trên con đường đạo hạnh của chúng ta, tự tu tập theo cách của chúng ta.
Hạnh phúc cũng giống như sáng ngày có nắng, nhà có hoa và tiếng chim kêu ríu rít bên ô cửa.
Mây trôi, lá rụng, hoa nở và cả đất trời đều vận hành theo cách nó vận hành.
Có câu anh luôn suy nghĩ rằng:” Vạn sự như ý” nhưng anh vẫn thích câu “Vạn sự tùy duyên” hơn vì “Vạn vật hấp dẫn”. Mây tìm mây những người cùng tần số, cùng mục đích thì sẽ tìm đến nhau. Nếu chúng ta cùng cố gắng, khoảng thời gian đẹp nhất không phải là thành thích ta đạt được mà là khoảng thời gian ta đã cố gắng. Những người đã từng gặp anh, đã từng cạnh anh sẽ thấy anh cố gắng như thế nào, mây kia, bầu trời kia sẽ nói lên điều đó. Bây giờ anh có em, chúng ta cũng đang đi tìm nó “tomorrow”. Sau này chúng ta sẽ tìm được nhiều người bạn hơn, nhiều người đồng hành hơn và nhiều người chung chí hướng hơn. Anh đã từng nói với em rằng:”Anh đã nhìn thấu, anh sẽ im lặng”. Im lặng để nhìn thấy hạnh phúc bình yên. Giữa mây hoa gió trời. Rồi một ngày chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc bình yên.
Một cái bàn nhỏ sẽ kể đủ cơn say, một mâm cơm nhỏ sẽ vẽ lên bình yên. Chúng ta sống trên đời này chỉ là “kẻ ngốc” hay “mộng mơ”. Em từng nói với anh rằng:”Anh luôn nhận mình là kẻ ngốc hay kẻ mộng mơ” còn em thì sao?
Anh đã theo dõi em từ lúc 24 bây giờ chúng ta đã gần 30.
Hằng ngày chúng ta chỉ bán vài ly trà sữa, bán nụ cười…
Có những chuyện chỉ chúng ta hiểu.
Anh vẫn thích một câu của cô bé kia nói quán mình.
“Ở đây vui mà”
Giữa ngày tháng này, ta có bao nhiêu ngày tháng để cười.
Những điều anh muốn nói, vạn vật này sẽ nói giúp anh.
Hoa House.
Hoa Mộng Vô Thường…
2
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Bán đôi cánh chim.Chẳng thể bán giấc mộng của riêng mình.Cảm ơn một năm đã qua.Kẻ có thể cuối đầu trước cuộc đời.
