Định Viết Về Sách, Nhưng Hơi Lệch Tông
Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra. Mà giờ đây, mình chọn không theo đuổi con đường nữa, thật lạ đúng không? Ngày xưa, mình từng một hai sống chết với con đường đó, nghỉ việc, dự định đi du học mà giờ tôi lại đột ngột chuyển ngành. Gia đình, bạn bè nghĩ tôi điên, học cho cố rồi đi làm cái khác.
Không đâu, trải qua những ngày tháng hết mình theo đuổi đam mê ấy mình mới có cơ hội tìm ra được cuộc sống mà mình thích, cuộc sống đó bình yên đến lạ. Mình đã chấp nhận trở về với chính bản ngã của bạn thân, chấp nhận bước về phía sau để nhìn thế giới xung quanh. Giờ đây, mình không còn ở thành phố Đà Nẵng quen thuộc nữa rồi, mình quyết định đến một thành phố khác để sống và làm việc. Bỏ lại những gì mình có ở thành phố thân quen ấy, những người bạn, anh em, đồng đội, đồng chí và những góc phố quen thuộc, quán xá đã từng và mùi hương quen thuộc của tách café mà mình hay uống. Giờ đây những điều ấy chỉ là những ký ức, kỷ niệm mà mãi một thanh xuân tôi mới có được.
Ngồi đây, ở một góc phố quen thuộc nhưng không phải ở Đà Nẵng nữa rồi. Lúc mình ngồi viết những dòng này, lòng tự nhiên nấc lên từng cơn vì đây có lẽ là bài viết đầu tiên tôi viết cho kỷ niệm thân yêu đã từng. Thật ra, chủ đích đầu tiên mình muốn viết về một cuốn sách mà mình muốn ghi lại dấu ấn nhưng có lẽ…tôi đang viết lạc đề. Nhưng không, tôi không muốn xóa đi dòng tâm trạng này. Con người dễ gì có được những cảm xúc đáng trân quý như thế này. Nếu bạn đã từng gặp tôi, bạn sẽ nhận ra tôi không phải là một người hay thể hiện cảm xúc, bày tỏ sự yêu mến người khác một cách dễ dàng. Có thể lòng tôi cứng, khó gần, nhưng nếu tiếp xúc đủ lâu bạn sẽ cảm nhận mình là một người như thế nào?
Cảm ơn bạn đã ở đây!
14
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Gió lạnh mùa đông, nắng mùa hạ.Ai sẽ nhắc mình phải ăn cơm.Mùi hương bếp cũ mang hơi ấm.Như chuyện đã qua nói mấy lời.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Bán đôi cánh chim.Chẳng thể bán giấc mộng của riêng mình.Cảm ơn một năm đã qua.Kẻ có thể cuối đầu trước cuộc đời.

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.
