GIÀ CÕI
Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Dạo gần đây tôi bỗng thấy mình “già cõi”.
Bỗng mộng mơ về những thứ đã từng.
Nhìn đôi tay bỗng nên quá đổi.
Tự hỏi mình còn làm được gì ngày mai.
Bạn là một tia sáng?
Hay chỉ là một ánh đèn.
Không biết được điều gì có thể.
Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.
Cuộc sống này là gì vậy?
Tôi hỏi bạn hay bạn hỏi tôi.
Tôi không biết những gì bạn đang nghĩ?
Bạn không không biết những gì tôi đang làm.
Tôi biết rằng đôi chân, đôi lần mệt mỏi.
Nhưng vẫn bước về phía tương lai.
Đâu cần biết những gì nhận được.
Chỉ biết rằng có thể sống vậy thôi.
Nếu bạn sợ ngày mai trời sẽ nắng.
Sao bạn còn chờ đợi những ngày mưa.
Đêm giao thừa là đêm cuối cùng.
Vậy sang xuân có thể gọi là sang đông.
Sống như một dòng sông.
Sông có khúc, người cũng có lúc.
Đôi tay này chưa hề muốn đổi.
Nhưng đời này có muốn nó đổi thay.
Chỉ biết rằng ngày mai phải cố gắng.
Sống với những điều đã ước mơ.
Như cuộc đời đã bao lần từng hỏi.
Hỏi bản thân:”Hạnh Phúc là gì?”
Có một lần tôi đi trên con phố nhỏ.
Nhìn bầu trời trong vắt màu xanh.
Nhìn những hàng cây bên đường rượi gió.
Tôi tự hỏi có phải hạnh phúc là đây.
Có lần em đã hỏi tôi?
Tôi là người làm nghề gì vậy.
Tôi chỉ mỉm cười cho qua chuyện.
Vì tôi đây chỉ là kẻ dại khờ.
Tôi dại khờ theo đuổi ước mơ nhỏ.
Có thể giúp bản thân hạnh phúc bình yên.
Nên những việc tôi kiếm được tiền đủ sống.
Tôi sẽ cố gắng làm để đời được vui.
Hoa ngày mai có nở vào mùa hạ.
Như nhạc Trịnh sau này còn người nghe.
Nhưng những khúc nhạc đã xưa cũ.
Vẫn vang vẳng bên đời buồn tên,
Tôi lại nhớ khúc hát thụy du.
Như Du Tử Lê đã viết.
Rồi được Anh Bằng phổ nhạc.
Vẫn vang lên trong căn phòng cũ.
“Hãy nói về cuộc đời.
Khi ta không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì?
Về bên kia thế giới.”
Khi bầu trời vẫn còn xanh.
Nắng vẫn phủ lên con đường cũ.
Những hàng cây vẫn ru bạn ngủ,
Thì hạnh phục đây đâu cần phải đi tìm.
Những ngón tay ru nhẹ theo gió.
Đâu cần đầu bạc lại phủ xanh.
Chỉ cần trong lòng đã suy ngẫm về thế sự.
Thì bao nhiêu tuổi đâu hỏi bằng thời giờ.
1
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.

Trái tim nhỏ bé được nuôi dưỡng bằng nỗi đau. Bỗng thấy thế giới thật nhiệm màu. Hoa nở như những câu chuyện tô vẽ một đời người. Tôi yêu hoa yêu là yêu những điều nhỏ bé như một kiếp đam mê.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Say hạnh phúc, bình yên. Say gió mát bên thèm.Say đời là giấc mộng.Lạc khúc mộng an yên.

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.
