GIÀ CÕI
Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Dạo gần đây tôi bỗng thấy mình “già cõi”.
Bỗng mộng mơ về những thứ đã từng.
Nhìn đôi tay bỗng nên quá đổi.
Tự hỏi mình còn làm được gì ngày mai.
Bạn là một tia sáng?
Hay chỉ là một ánh đèn.
Không biết được điều gì có thể.
Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.
Cuộc sống này là gì vậy?
Tôi hỏi bạn hay bạn hỏi tôi.
Tôi không biết những gì bạn đang nghĩ?
Bạn không không biết những gì tôi đang làm.
Tôi biết rằng đôi chân, đôi lần mệt mỏi.
Nhưng vẫn bước về phía tương lai.
Đâu cần biết những gì nhận được.
Chỉ biết rằng có thể sống vậy thôi.
Nếu bạn sợ ngày mai trời sẽ nắng.
Sao bạn còn chờ đợi những ngày mưa.
Đêm giao thừa là đêm cuối cùng.
Vậy sang xuân có thể gọi là sang đông.
Sống như một dòng sông.
Sông có khúc, người cũng có lúc.
Đôi tay này chưa hề muốn đổi.
Nhưng đời này có muốn nó đổi thay.
Chỉ biết rằng ngày mai phải cố gắng.
Sống với những điều đã ước mơ.
Như cuộc đời đã bao lần từng hỏi.
Hỏi bản thân:”Hạnh Phúc là gì?”
Có một lần tôi đi trên con phố nhỏ.
Nhìn bầu trời trong vắt màu xanh.
Nhìn những hàng cây bên đường rượi gió.
Tôi tự hỏi có phải hạnh phúc là đây.
Có lần em đã hỏi tôi?
Tôi là người làm nghề gì vậy.
Tôi chỉ mỉm cười cho qua chuyện.
Vì tôi đây chỉ là kẻ dại khờ.
Tôi dại khờ theo đuổi ước mơ nhỏ.
Có thể giúp bản thân hạnh phúc bình yên.
Nên những việc tôi kiếm được tiền đủ sống.
Tôi sẽ cố gắng làm để đời được vui.
Hoa ngày mai có nở vào mùa hạ.
Như nhạc Trịnh sau này còn người nghe.
Nhưng những khúc nhạc đã xưa cũ.
Vẫn vang vẳng bên đời buồn tên,
Tôi lại nhớ khúc hát thụy du.
Như Du Tử Lê đã viết.
Rồi được Anh Bằng phổ nhạc.
Vẫn vang lên trong căn phòng cũ.
“Hãy nói về cuộc đời.
Khi ta không còn nữa.
Sẽ lấy được những gì?
Về bên kia thế giới.”
Khi bầu trời vẫn còn xanh.
Nắng vẫn phủ lên con đường cũ.
Những hàng cây vẫn ru bạn ngủ,
Thì hạnh phục đây đâu cần phải đi tìm.
Những ngón tay ru nhẹ theo gió.
Đâu cần đầu bạc lại phủ xanh.
Chỉ cần trong lòng đã suy ngẫm về thế sự.
Thì bao nhiêu tuổi đâu hỏi bằng thời giờ.
1
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Anh biết cô đơn nào rồi cũng qua.Nhưng yêu em là đã,đã mất nữa tâm hồn.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Chỉ muốn tìm đến nơi nào đó bình yên.Nhưng chỉ tiếc, bình yên sao mãi đi tìm.

Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.
