Giấc mộng của riêng mình.
Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Mộng mơ đó xin giữ lại cho riêng ta, riêng đời và riêng người.
Chúng ta chỉ là những đứa trẻ đi tìm hoài bão giấc mộng bình yên. Tìm hoài như con sông dài chảy ra biển cả. Chảy từ thượng lưu về hạ lưu hay từ hạ lưu đến thượng lưu. Dòng đời, thời gian và hoài niệm. Chúng ta chỉ là một đứa trẻ khờ. Học khóc, học cười, học người khinh khi và học người cười bạc bẽo.
Ai không mơ những giấc mơ bình yên, ai không mơ những giấc mộng hiền.
Ta với người, hai khoảng cách, hai thế hệ và hai cuộc đời. Vui, buồn ắt bi ai. Ta tự cười ta với đời. Khóc nước mắt có thể chảy ngược xuôi nhưng không nước mắt thì vẽ bằng nụ cười. Hoa nở rồi tàng, hoa tàng rồi nở. Kiếp luân hồi của trời đất và đạo lý làm người của cuộc đời. Bốn mùa hoa đất trời vào thiên thu. Hoa vẽ cánh hồng một giấc mơ. Ta mơ giữa đời kẻ mộng mơ. Thiên tài đánh mất hay lãng quên cũng giống như dầu và nước. Thực lực và thực dụng. Tạo hóa đất trời tự vũ chí kim. Hoa sẽ nở khi tiết trời vào mua hợp.
Hoa có thể đón nắng, hoa có thể đợi mưa, hoa có thể nở vào tối muộn nhưng hoa cũng có thể là một nụ cười. Vũ hoa, hoa vũ hoa. Ngàn hạt mưa rơi xuống đất không hạt nào rơi nhầm chỗ. Ngàn cách hoa nở ắt có nguyên nhân.
Cách hoa là gió, là mộng, là tựa một tâm hồn.
Hoa hoa mộng hoa. Nhất hoa phi hoa, bán hoa, nguyệt hoa. Vũ hoa đại hoa, đại vũ chí hoa. Hoa mọc giữa bùi gai, màu xanh điểm nét diệm. Tích hoa tựa vô thường. Tựa hoa, tựa vô hoa.
Chí của cách chim vẽ bằng giấc mộng. Hoa mộng này xin gửi theo ngàn mây.
Gửi cho người hạnh phúc, gửi cho người đong đầy. Trên con đường mộng ước đó, kẻ khờ này xin giữ lại giấc mộng mơ. Mơ tiếng chim hót vào vườn xuân. Mơ mộng đẹp giữa đời ngát hương. Vẽ cho người một giấc mộng, vẽ cho người một câu thơ và cũng vẽ cho người một nụ cười. Ta với người có duyên đồng ngộ nhưng không thể đồng lòng cũng như hoa mộng chẳng thể mộng mơ. Kiếp này ta chỉ là ta, là Huỳnh Nhân Quốc chí thỉ vô thường tích thí mộng hoa. Cảm ơn người hôm qua cùng ta trò chuyện, cảm ơn người hôm qua cùng ta cười đùa. Và cũng xin lỗi, xin lỗi vì hai lối mộng chẳng thể vẽ cùng nhau. Chúc người trọn vẹn, chúc người bình yên. Chúc người hạnh phúc và chúc người mỉm cười. Trăm vạn sự chẳng thể nói thành lời. Như hoa, như mộng...
14
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Băng khuâng trước những ngã rẻ cuộc đời. Đôi chân bạn đi, đôi lúc sẽ dừng lại. Dừng lại vì vấp ngã để đứng lên lại tiếp tục bước về phía trước. Dừng lại vì những lựa chọn, chọn cái gì đó cho mình. Ngã ba đường như những câu chuyện tình người trước từng viết. Nhưng lựa chọn cuộc đời là có cả trăm ngàn lối rẻ.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.
