Giấc mộng của riêng mình.

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.

>Hoa House

Hoa House

·

3 phút đọc

@hoahouse

·

26 tháng 06 năm 2024

Giấc mộng của riêng mình.

18

lượt xem

Avatar Huỳnh Nhân Quốc

Người viết bài

Huỳnh Nhân Quốc

Full-stack Developer
Mình là một indie-stack developer, đam mê xây dựng những công cụ nhanh, đơn giản và hữu ích với Golang & Vanilla JS. Hiện tại, mình tập trung vào kitmodule.com, nơi mình thử nghiệm ý tưởng, tạo ra sản phẩm và giữ mọi thứ ở mức tối giản.

Bài Viết Liên Quan

Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.
Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Chúng ta trở về nhà sau thời gian xa cách.
Chúng ta trở về nhà sau thời gian xa cách.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

ĐÔI KHI
ĐÔI KHI

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Nếu sau này anh có tiền.
Nếu sau này anh có tiền.

Anh sẽ xây nơi không có muộn phiền.Ở nơi đó chỉ có bình yên và vui vẻ.Sống giữa mộng đời thật an yên.

GIẤC MỘNG HOA
GIẤC MỘNG HOA

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?

Bông hoa đẹp nhất bầu trời chính là Hoa Trời.
Bông hoa đẹp nhất bầu trời chính là Hoa Trời.

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Cảm giác sắp đi làm như thế nào?
Cảm giác sắp đi làm như thế nào?

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Nếu có kiếp sau sẽ làm người như thế nào.
Nếu có kiếp sau sẽ làm người như thế nào.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.