Hằng ngày có thể sống với người thương.
Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Anh không phải là anh hùng Giang Đông.
Cũng không tự xương mình là Vương Giả.
Hơn hai mươi mang chí anh hùng.
Cùng tám ngàn dũng sĩ về phía tây.
Nhiều năm trước có Thương Ưởng làm gốc.
Cùng Hiếu Công mang chí lập Tần.
Qua chưa đến mười đời, đến Doanh Chính.
Đã thống nhất được giang sơn Trung Hoa.
Nhưng năm tháng thống nhất ấy.
Nước Tần chỉ là một nước loạn.
Loạn binh quyền, loạn cả giang sơn.
Chẳng thể tính được hơn.
Cùng năm ấy anh cũng đã.
Đốt hết kiến trúc nhà Tần.
Không đốt hết cung a Phòng.
Nhưng ngàn năm sau cũng mang tội.
Nhưng không sao, đời anh cũng vậy.
Cũng muốn về lại Giang Đông.
Sống một cuộc sống tầm thường.
Hằng ngày có thể sống với người thương.
Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.
Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.
Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.
Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.
Loạn giang sơn anh đã đẹp.
Những chẳng thể cùng nàng vẽ bình yên.
Vẫn là trăm câu chuyện binh quyền.
Sở ca anh chẳng thể hát cùng em.
2
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Những gì anh và em từng nói cho nhau nghe đều xuất phát từ trái tim mình.Hoa sẽ nở khi chúng ta chung một nhà.Sẽ là những ngày đầu anh và em cùng nói chuyện.Anh không biết phải nói với em điều gì.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.
