Hằng ngày có thể sống với người thương.
Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Anh không phải là anh hùng Giang Đông.
Cũng không tự xương mình là Vương Giả.
Hơn hai mươi mang chí anh hùng.
Cùng tám ngàn dũng sĩ về phía tây.
Nhiều năm trước có Thương Ưởng làm gốc.
Cùng Hiếu Công mang chí lập Tần.
Qua chưa đến mười đời, đến Doanh Chính.
Đã thống nhất được giang sơn Trung Hoa.
Nhưng năm tháng thống nhất ấy.
Nước Tần chỉ là một nước loạn.
Loạn binh quyền, loạn cả giang sơn.
Chẳng thể tính được hơn.
Cùng năm ấy anh cũng đã.
Đốt hết kiến trúc nhà Tần.
Không đốt hết cung a Phòng.
Nhưng ngàn năm sau cũng mang tội.
Nhưng không sao, đời anh cũng vậy.
Cũng muốn về lại Giang Đông.
Sống một cuộc sống tầm thường.
Hằng ngày có thể sống với người thương.
Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.
Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.
Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.
Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.
Loạn giang sơn anh đã đẹp.
Những chẳng thể cùng nàng vẽ bình yên.
Vẫn là trăm câu chuyện binh quyền.
Sở ca anh chẳng thể hát cùng em.
3
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nếu đã từng sống nữa đời người.Cuối cùng mục đích của chúng ta.“Một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp”Dưới chân ta là gì…Hòa bình hôm nay là gì?

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ.
