Hành trình ý nghĩ luôn bắt đầu với những trăn trở.
Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu. Dù rằng, cuộc đời của mình chẳng hơn kém ai cả, nhưng mình thích cách sống lặng lẽ, bình yên làm chính mình.
Kể về cô ấy, chúng mình gặp nhau một vài lần, phần lớn là những buổi cafe cùng nhau với một anh bạn, cũng là người yêu của mình. Chúng mình có duyên gặp và kết nối với nhau qua những câu chuyện cuộc sống, công việc và chia sẻ những dự định tương lai. Điều đặc biệt hơn là chúng mình có chung sở thích là viết lách. Lần nói chuyện này, tụi mình có nhiều thứ để kết nối sâu hơn. Mình đã mở lời hỏi cô ấy về dự án hiện tại. Tụi mình trao đổi với nhau một hồi, rồi cô ấy quay sang hỏi mình cảm nhận về 𝗛𝗼𝗮 𝗞𝗵𝗮𝗶 𝟭, một cửa tiệm nhỏ mà cô ấy đang triển khai. Thật ra, tôi là một người không đủ sâu sắt để có thể đánh giá một sự vật, sự việc hay một ai đó. Điều tôi có thể làm là góp ý một cách chân thật về những thứ mà tôi biết, cách tôi cảm nhận.
Chúng tôi đã nói về phong cách, xu hướng mà chúng tôi theo đuổi. Tạo hóa hay thật đấy, mỗi người sinh ra lại mang cho mình mỗi cá tính, phong cách riêng. Nếu là một dân viết lách thì càng phải chất riêng để thể hiện phong cách trong bài viết. Thực ra, mình cũng không biết phong cách viết của mình là gì, mình cứ thế mà viết thôi. Mình biết rằng, số bài viết, số lần viết của mình còn ít lắm, chưa dám kể với ai cả. Mình cũng biết rằng mình cần phải rèn luyện và mài dũa nhiều hơn nữa. Nhưng mình thấy được, để có được một phong cách riêng thì trước hết là viết, phải viết thật nhiều vào. Rồi lâu dần, mình sẽ tạo ra phong cách riêng cho chính mình.
Đương lúc trò chuyện, mình tự hỏi “Tại sao bài viết của họ lại hay, thu hút độc giả hay đối tượng mua hàng? Bây giờ, mình vẫn chưa biết bằng cách nào, nhưng đó vẫn luôn là dấu chấm hỏi để mình luôn cố gắng tìm câu trả lời ấy. Hoặc mình chọn cách viết điều đó ra cũng giúp mình lưu lại dòng suy nghĩ thoáng qua ấy. Đôi lúc tôi cũng chia sẻ những ý tưởng của mình cho người bạn đồng hành của mình, nhỡ đâu mình lại nhận được lời khuyên hay hoặc có thêm ý tưởng trong lúc nói chuyện như vậy. Hành trình mình đi, những câu chuyện mình trải sẽ được lưu lại trong từng bài viết.
Chúc cho hành trình làm content của bạn đầy ý nghĩa nè
9
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ.

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.
