Hoa đỏ mọc giữa mùa xuân.
Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Hoa đỏ nở rộ giữa bức tranh mùa xuân, nhưng trong tâm hồn của tôi, nó không chỉ là một hiện thân của sắc đẹp tự nhiên. Đó cũng là biểu tượng của những cảm xúc sâu thẳm, những suy tư về cuộc đời và tình yêu. Có lẽ từ kiếp trước, câu chuyện về sự thành danh và vinh quang đã trở thành điều quen thuộc trong tâm trí con người. Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.
Trong căn nhà nhỏ, men rượu say sưa nhấm nháp, nhưng lòng người không còn mê hoặc bởi những ồn ào vô bổ. Đôi khi, mắt tôi ngẩn ngơ nhìn bức tranh màu đỏ phủ kín nhà hoa, và trong đó, tôi cảm nhận được những mảnh tình tràn đầy men say, nhưng cũng chứa đựng nỗi buồn và hối tiếc về những điều đã qua.
Xuân về, bông hoa nở rộ, nhưng trong lòng, tôi không thấy sự hiện diện của người thương. Mỗi lần nhìn thấy hoa rơi, tôi lại nhớ đến những kỷ niệm đã qua, những cảm xúc đã phai nhạt, và liệu rằng chân tình của người đã mất dần trong dòng đời phù phiếm này không? Mãi mê quyến luyến chuyện gió trăng, có phải chân tình người đã quên?
Hoa đỏ mọc giữa mùa xuân.
Là câu chuyên đã có từ kiếp nào.
Thiên hạ hay thành danh là gì?
Từ lâu ta chẳng còn để trong lòng.
Men say bên căn nhà nhỏ.
Nhìn xung quanh sắc đỏ phủ nhà hoa.
Hoa rơi mảnh tình tràn men say.
Đáng quên nhất là câu chuyện cố nhân.
Vô giá trị nhất là tâm tư con người.
Một lòng một dạ có đâu phải sợ ...?
Người đời hay nhìn thấu và chê cười.
Xuân lại về, lại thấy bông hồng nở.
Sao chẳng thấy người thương đến xem.
Mãi mê quyến luyến chuyện gió trăng.
Có phải chân tình người đã quên..?
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.
