Hoa đỏ mọc giữa mùa xuân.
Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Hoa đỏ nở rộ giữa bức tranh mùa xuân, nhưng trong tâm hồn của tôi, nó không chỉ là một hiện thân của sắc đẹp tự nhiên. Đó cũng là biểu tượng của những cảm xúc sâu thẳm, những suy tư về cuộc đời và tình yêu. Có lẽ từ kiếp trước, câu chuyện về sự thành danh và vinh quang đã trở thành điều quen thuộc trong tâm trí con người. Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.
Trong căn nhà nhỏ, men rượu say sưa nhấm nháp, nhưng lòng người không còn mê hoặc bởi những ồn ào vô bổ. Đôi khi, mắt tôi ngẩn ngơ nhìn bức tranh màu đỏ phủ kín nhà hoa, và trong đó, tôi cảm nhận được những mảnh tình tràn đầy men say, nhưng cũng chứa đựng nỗi buồn và hối tiếc về những điều đã qua.
Xuân về, bông hoa nở rộ, nhưng trong lòng, tôi không thấy sự hiện diện của người thương. Mỗi lần nhìn thấy hoa rơi, tôi lại nhớ đến những kỷ niệm đã qua, những cảm xúc đã phai nhạt, và liệu rằng chân tình của người đã mất dần trong dòng đời phù phiếm này không? Mãi mê quyến luyến chuyện gió trăng, có phải chân tình người đã quên?
Hoa đỏ mọc giữa mùa xuân.
Là câu chuyên đã có từ kiếp nào.
Thiên hạ hay thành danh là gì?
Từ lâu ta chẳng còn để trong lòng.
Men say bên căn nhà nhỏ.
Nhìn xung quanh sắc đỏ phủ nhà hoa.
Hoa rơi mảnh tình tràn men say.
Đáng quên nhất là câu chuyện cố nhân.
Vô giá trị nhất là tâm tư con người.
Một lòng một dạ có đâu phải sợ ...?
Người đời hay nhìn thấu và chê cười.
Xuân lại về, lại thấy bông hồng nở.
Sao chẳng thấy người thương đến xem.
Mãi mê quyến luyến chuyện gió trăng.
Có phải chân tình người đã quên..?
3
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Băng khuâng trước những ngã rẻ cuộc đời. Đôi chân bạn đi, đôi lúc sẽ dừng lại. Dừng lại vì vấp ngã để đứng lên lại tiếp tục bước về phía trước. Dừng lại vì những lựa chọn, chọn cái gì đó cho mình. Ngã ba đường như những câu chuyện tình người trước từng viết. Nhưng lựa chọn cuộc đời là có cả trăm ngàn lối rẻ.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày.

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.
