HOA HOUSE
Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Hành trang anh mang vào đời chỉ la trái tim khờ dại. Năm này 2022, anh mới bước trên những bước đầu tiên để thực hiện hóa ước mơ của mình. Anh còn dại khờ lắm, ngu ngốc lắm và khao khát lắm. Khao khát sẽ có một ngày anh sẽ tận hưởng được bình yên trong một ly trà nhỏ. Khao khát được tận hưởng một hương vị ngọt ngào từ cánh hoa mọc sau nhà. Khao khát để được nghe vị đôi môi nhẹ nhàng như mùi hoa sưa cũ khi Tam Kỳ đã qua bao nhiêu mùa rồi anh lại chưa từng nghe qua. Anh đã theo đuổi một cái gì đó ở thanh xuân của mình mà quên mất mình là ai, là gì và ai nữa. Mùa xuân cánh hoa nhỏ mọc sau nhà, anh thẩn thờ ngắm cánh hoa nhạt nhòa theo ngày tháng. Anh mơ một giấc mơ dại khờ, một giấc mơ nhỏ thôi là mình có thể viết nhiều hơn thế nữa. Hoa nhỏ ven sông, lòng không vướn bận. Trái tim này chỉ có một bông hoa nhỏ trong lòng. “Hoa mộng vô thường” anh không biết đã viết đi viết lại nó bao nhiêu lần nữa. Nhưng bông hoa đó, cánh hoa đó, nhành hoa đó viết cho anh một giấc mộng còn mộng mơ.
Mây theo gió, theo trời về chốn cũ.
Gửi ngàn hoa theo gió tựa ngàn mây.
Muốn gửi một chút hương tình đã cũ.
Để theo mây, theo gió về phương trời.
* Bài này tôi viết khi chưa có Hoa House. Sau này tôi phát triển KIT BLOG tôi mới đăng lại trên blog
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.

Anh biết cô đơn nào rồi cũng qua.Nhưng yêu em là đã,đã mất nữa tâm hồn.

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?
