HOA HOUSE
Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Hành trang anh mang vào đời chỉ la trái tim khờ dại. Năm này 2022, anh mới bước trên những bước đầu tiên để thực hiện hóa ước mơ của mình. Anh còn dại khờ lắm, ngu ngốc lắm và khao khát lắm. Khao khát sẽ có một ngày anh sẽ tận hưởng được bình yên trong một ly trà nhỏ. Khao khát được tận hưởng một hương vị ngọt ngào từ cánh hoa mọc sau nhà. Khao khát để được nghe vị đôi môi nhẹ nhàng như mùi hoa sưa cũ khi Tam Kỳ đã qua bao nhiêu mùa rồi anh lại chưa từng nghe qua. Anh đã theo đuổi một cái gì đó ở thanh xuân của mình mà quên mất mình là ai, là gì và ai nữa. Mùa xuân cánh hoa nhỏ mọc sau nhà, anh thẩn thờ ngắm cánh hoa nhạt nhòa theo ngày tháng. Anh mơ một giấc mơ dại khờ, một giấc mơ nhỏ thôi là mình có thể viết nhiều hơn thế nữa. Hoa nhỏ ven sông, lòng không vướn bận. Trái tim này chỉ có một bông hoa nhỏ trong lòng. “Hoa mộng vô thường” anh không biết đã viết đi viết lại nó bao nhiêu lần nữa. Nhưng bông hoa đó, cánh hoa đó, nhành hoa đó viết cho anh một giấc mộng còn mộng mơ.
Mây theo gió, theo trời về chốn cũ.
Gửi ngàn hoa theo gió tựa ngàn mây.
Muốn gửi một chút hương tình đã cũ.
Để theo mây, theo gió về phương trời.
* Bài này tôi viết khi chưa có Hoa House. Sau này tôi phát triển KIT BLOG tôi mới đăng lại trên blog
8
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Cánh chim mơ vọng mộng hoa.Nữa đời sau một lòng say giấc mộngMơ cho mình cuộc sống bình yên.Nên vẽ hoa như một giấc mộng hiền.

Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày.

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.

Nhưng khi thấu hiểu hơn về bản chất của cuộc sống, ta nhận ra rằng đó chỉ là những phù phiếm, không thể so sánh được với giá trị của tâm tư và lòng nhân từ.

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.
