Hoa Thạch Thảo Màu Tím
Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Hoa Thạch Thảo Màu Tím
Có những chuyện anh không biết làm sao để bắt đầu,làm sao để kết thúc nên anh phải làm như vậy.Anh xin lỗi nếu như làm em buồn.có những chuyện anh muốn giải thích cũng không thể nào giải thích,muốn níu giữ cũng không thể nào níu giữ.muốn bên em nhưng phải tìm cách xa em.muốn em biết biết nhưng chẳng thể nào để em biết được.những gì anh nói với em là thật lòng anh và anh cũng biết khi nói ra những lời đó cũng là mục đích của anh là"phải quên em".Nhưng anh không ngờ được rằng "xa một người đã đau đớn nhưng yêu một người lại đau đớn đến vậy".có một câu anh nghe người khác nói mãi" chia tay đã đau khổ nhưng từ bỏ thứ mình đang yêu thương lại đau khổ hơn nhiều" và anh đã được nếm thử hương vị đó em.nó cũng giống như ném ngọt ở đầu lưỡi nhưng lại đắng ở trong lòng.nở nụ cười ở trên môi nhưng không thể nào giải thích được cảm giác đó.khó chịu khó chịu đến tột cùng.mục đích của anh đã đạt được nhưng anh lại ...
"Cỏ của đất,đá của sông.
Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.
Rồi vào một ngày đẹp trời.
Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím."
Giải Lòng
Năm ấy trong cuộc đời anh có nhiều quyết định. Anh sợ rằng sau này trong này sau này lại còn yêu em. Anh chấp nhận nói ra những lời đó vì anh biết được rằng đó là cách rời xa. Em biết không, với anh em mãi là cô gái nhỏ, dễ thương và xinh xắn. Anh chưa bao giờ hối hận với những gì anh làm. Có thể hằng ngày nhìn thấy em như vậy "vui vẻ" và "hạnh phúc" như vậy anh đã thấy an yên rất nhiều. Cố lên em nhé, hãy nỗ lực nhiều hơn với bản thân mình vì anh tin những điều em làm là điều vui vẻ và hạnh phúc nhất với em.
47
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Say hạnh phúc, bình yên. Say gió mát bên thèm.Say đời là giấc mộng.Lạc khúc mộng an yên.

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Chúng ta sinh ra trên đời này đều có lí do, đều có mơ ước và đều có hoài bão. Mỗi người sinh ra đều là khởi nguồn cho những suy tư trong đời. Hành trình của mỗi người khác nhau, mơ ước của mỗi người khác nhau. Nhưng cuối cùng chung quy cũng là một ước mơ hạnh phúc.

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?
