Hoa Thạch Thảo Màu Tím
Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Hoa Thạch Thảo Màu Tím
Có những chuyện anh không biết làm sao để bắt đầu,làm sao để kết thúc nên anh phải làm như vậy.Anh xin lỗi nếu như làm em buồn.có những chuyện anh muốn giải thích cũng không thể nào giải thích,muốn níu giữ cũng không thể nào níu giữ.muốn bên em nhưng phải tìm cách xa em.muốn em biết biết nhưng chẳng thể nào để em biết được.những gì anh nói với em là thật lòng anh và anh cũng biết khi nói ra những lời đó cũng là mục đích của anh là"phải quên em".Nhưng anh không ngờ được rằng "xa một người đã đau đớn nhưng yêu một người lại đau đớn đến vậy".có một câu anh nghe người khác nói mãi" chia tay đã đau khổ nhưng từ bỏ thứ mình đang yêu thương lại đau khổ hơn nhiều" và anh đã được nếm thử hương vị đó em.nó cũng giống như ném ngọt ở đầu lưỡi nhưng lại đắng ở trong lòng.nở nụ cười ở trên môi nhưng không thể nào giải thích được cảm giác đó.khó chịu khó chịu đến tột cùng.mục đích của anh đã đạt được nhưng anh lại ...
"Cỏ của đất,đá của sông.
Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.
Rồi vào một ngày đẹp trời.
Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím."
Giải Lòng
Năm ấy trong cuộc đời anh có nhiều quyết định. Anh sợ rằng sau này trong này sau này lại còn yêu em. Anh chấp nhận nói ra những lời đó vì anh biết được rằng đó là cách rời xa. Em biết không, với anh em mãi là cô gái nhỏ, dễ thương và xinh xắn. Anh chưa bao giờ hối hận với những gì anh làm. Có thể hằng ngày nhìn thấy em như vậy "vui vẻ" và "hạnh phúc" như vậy anh đã thấy an yên rất nhiều. Cố lên em nhé, hãy nỗ lực nhiều hơn với bản thân mình vì anh tin những điều em làm là điều vui vẻ và hạnh phúc nhất với em.
31
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Những gì anh và em từng nói cho nhau nghe đều xuất phát từ trái tim mình.Hoa sẽ nở khi chúng ta chung một nhà.Sẽ là những ngày đầu anh và em cùng nói chuyện.Anh không biết phải nói với em điều gì.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Cũng có thể mình chưa tự tin, chưa tự tin vào khả năng của chính mình ở hiện tại, hay không muốn người khác biết đến những dòng cảm nghĩ nội tâm và thấy mình yếu lòng. Mình biết, mình chỉ mới tập tành viết, những bài viết của mình rất đơn giản và mang tính cá nhân còn nhiều. Do vậy, mình chỉ biết cố gắng, nỗ lực trau dồi cách mình viết mỗi ngày.
