HƠI ẤM
Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Tình cảm của chúng ta sẽ mãi không trọn vẹn. Ta đi tìm trăm vạn thứ trên đời rồi cuối cùng ta chỉ cần tìm một hơi ấm. Tôi sẽ không nói về lòng người hay bất cứ điều gì khác tương tự.
Ngọn đèn khuya sáng đã ngã vàng. Mùa giông bão đến rồi lại đi. Ta đi tìm một phút bình yên. Một câu chuyện để mủi lòng.
Ta chỉ tìm một đôi tay nhỏ.
Một bến vụng về.
Một đôi lần ngã.
Một đời yêu thương.
Có một câu tôi lại hỏi.
Bao lâu gọi là hạnh phúc?
Một phút giây nào đó hay trọn một đời?
Mưa kia giăng giăng lối.
Bước chân về đơn côi.
Tôi không giỏi viết văn chữa lành.
Tôi chỉ giỏi viết lời giữ hạnh phúc.
Người ta vốn gì cần rất nhiều thứ.
Nhưng quên rằng ta đã có một cuộc đời.
Cuộc đời không sinh, không diệt.
Cánh mây theo gió về cuối trời.
Hoa trời dẫn lối đời vọng không?
Mộng xưa chưa kể người tri kỷ.
Mơ này là chuyện của bàn tay.
Mỗi ngày ta thức dậy nhìn lên bầu trời. Hơi ấm đó có chạm đến ta không? Đừng nói chuyện sớm mai, đừng nói chuyện dậy sớm. Sương mai dù có đẹp, chẳng để người thức hôm.
Vốn dĩ mây trời là gió biết mông lung.
Vốn dĩ bình yêu là hương hoa cỏ dại.
Vốn dĩ hạnh phúc là không tìm kiếm.
Vốn dĩ hơi ấm là ở trong lòng.
Không nói chuyện tốt xấu.
Không nói chuyện tình duyên.
Không nói chuyện khát vọng.
Chỉ nói chuyện bình yên.
Một tách trà, không trà sữa đi... mang hơi ấm của ngày đông lạnh giá. 3 ngày rồi, mưa 3 ngày rồi vậy có cần một hơi ấm nào không? hay?
Văn viết vẽ vời như đời vẽ nhạc. Đoạn khúc từ lòng hay vọng khúc bình yên.
Rút cuộc cuộc đời cũng chỉ là những câu chuyện.
Không tiền, không phiền muộn và sầu lo.
Không tiền chắc là chuyện vô lý.
Có tiền chắc là chuyện vô ơn.
Không tình chắc là chuyện thành tựu.
Có tình chắc là chuyện ai hơn.
Dẫu biết đời là bễ khổ, như phật dạy điều răn.
Nhưng có thành chánh quả, bễ nào chẳng phải qua.
Dẫu đời là mây gió, hay ngọn cỏ ven sông.
Mỗi khi mùa nước lũ. Lại theo dòng trổ bông.
Vũ trụ này vốn dĩ để sinh ra.
Là để thử nghiệm một đời người.
Hoa kia hôm nay nở
Ngày mai sẽ chóng tàng.
Chẳng màn chuyện thế gian.
Chẳng quản chuyện trời đất.
Mây che vì sao nhỏ.
Chẳng thể che bầu trời.
Không sinh không diệt không sang sông.
Có sinh có duyệt có sang sông.
Chỉ là con đò nhỏ, đưa ta qua bể đời.
Cần gì tấm bạc lạnh.
Cần gì được nhắc tên.
Ở đời như hoa mộng.
Giữ hơi ấm trong lòng.
Nắm lấy đôi tay nhỏ.
Vẽ đời, vẽ mộng mơ.
Dụng từng tờ giấy bạc.
Hơi ấm từ cánh hoa.
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Cánh chim mơ vọng mộng hoa.Nữa đời sau một lòng say giấc mộngMơ cho mình cuộc sống bình yên.Nên vẽ hoa như một giấc mộng hiền.

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.
