Hôm nay 24.02.2024 là Tết Nguyên Tiêu.
Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Tôi muốn hỏi trăng bao nhiêu tuổi.
Trăng có biết buồn vui khổ hạnh hay không?
Bao nhiêu nữa là trăng sẽ già.
Bao nhiêu trăng nữa trăng sẽ là hạnh phúc.
Ngày tôi bước chân vào đời, biết khóc, biết cười và biết hạnh phúc.
Nhưng có phải không? Nguyên thần của tôi là chuỗi ngày tháng chẳng thể mỉm cười.
30 rồi... Nữa đời người rồi. Còn gì gọi là hạnh phúc hay khổ đau.
Trăng cùng tôi cười, khóc...
Đèn cùng tôi chờ ngắm bóng hình quen...
Nữa đời người chẳng ngày nguyên thần nào được vui.
Khóc có được không?
Ngày vui có trở lại, thời gian có trở lại.
Đếm trăng, trăng chỉ có một.
Ném ngụm cười mà nước mắt muốn dài thêm.
Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn.
Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia.
Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu.
Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước.
Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.
Tiếng rừng hoang ai gọi lòng sóng dữ.
Đứa trẻ buồn đi lạc giữa rừng sâu.
Trăng thay màu nắng, lớn bé, to nhỏ...
Nhưng có nhiều điều cứ để mai sau...
Chắc cả đời này...
Không thể trả lời câu hỏi vì sao?
Như vạn vận đất trời nở rồi tàng, thịnh rồi suy.
Ánh trăng soi sáng cõi trần gian, từ khi còn tiết kiệm được 2 hào mua dầu...
Hỏi trăng kia tồn tại được bao lâu nữa...
Khi nào và khi nao...
Hỏi trăng kia có tàng trên phố.
Tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ...
....
Xin hẹn người nơi quán nhỏ...
Hẹn người..
Tags:
5
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Trong những ngày tập viết, mình nằm vùng khắp mọi mặt trận để nghe ngóng mấy bài viết của các ace thì thấy rằng, 9/10 bài viết điều nhắc tới cụm từ Gen Z. Vậy Gen Z có gì mà hấp dẫn như thế, hãy cùng theo chân Anna tìm hiểu về vai trò của Gen Z và tầm ảnh hưởng của thế hệ này đối với cột sống của chúng ta.

Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

Chắc hẳn, trong số chúng ta đã từng có ý định trở thành một người viết nhưng còn nhiều đắn đo, bỡ ngỡ, đúng không? Mình cũng từng muốn theo đuổi nghề viết, song bản thân vẫn còn hoang mang và chưa biết bắt đầu từ đâu? Nhưng với một quyết tâm mãnh liệt và trong lòng mình luôn ấp ủ hạt giống mang tên “Tôi-phải-trở-thành-người-viết” và hằng mong đợi ngày hạt giống ấy nứt vỏ, bén rễ, nảy mầm.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.
