Mười Năm Và Một Lời Xin Lỗi Dịu Dàng

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.

>Hoa House

Hoa House

·

4 phút đọc

@hoahouse

·

25 tháng 04 năm 2025

Mười Năm Và Một Lời Xin Lỗi Dịu Dàng

15

lượt xem

Avatar Huỳnh Nhân Quốc

Người viết bài

Huỳnh Nhân Quốc

Full-stack Developer
Mình là một indie-stack developer, đam mê xây dựng những công cụ nhanh, đơn giản và hữu ích với Golang & Vanilla JS. Hiện tại, mình tập trung vào kitmodule.com, nơi mình thử nghiệm ý tưởng, tạo ra sản phẩm và giữ mọi thứ ở mức tối giản.

Bài Viết Liên Quan

Chẳng màn thế sự
Chẳng màn thế sự

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Hằng ngày có thể sống với người thương.
Hằng ngày có thể sống với người thương.

Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.

Tôi vẫn là cô gái quê, nghiện mua sắm nhưng mù thời trang.
Tôi vẫn là cô gái quê, nghiện mua sắm nhưng mù thời trang.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Hành trình ý nghĩ luôn bắt đầu với những trăn trở.
Hành trình ý nghĩ luôn bắt đầu với những trăn trở.

Mới đây, trong lần nói chuyện với một người bạn, tên cô ấy là Sù. Cô ấy chia sẻ "Mình vẫn còn lung bung, thích bay nhảy, thích trải nghiệm thêm thứ này, thứ kia". Và nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy, nhưng mình đã làm những điều như vậy cách đây 2 năm rồi. Giờ đây, mình thích sống ở một nơi thật bình yên, làm công việc mình thích, ngồi viết những bản nhạc và sống với những thứ mình đang mong cầu.

Tiếng Chim
Tiếng Chim

Gió lạnh mùa đông, nắng mùa hạ.Ai sẽ nhắc mình phải ăn cơm.Mùi hương bếp cũ mang hơi ấm.Như chuyện đã qua nói mấy lời.

Bỗng Thấy Lòng Hạnh Phúc
Bỗng Thấy Lòng Hạnh Phúc

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.

ĐÈN KHUYA THÀNH PHỐ
ĐÈN KHUYA THÀNH PHỐ

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Giấc mộng của riêng mình.
Giấc mộng của riêng mình.

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.