Muốn gì thì phải thử.
Giữa câu chuyện tình và tiền, bạn sẽ lựa chọn điều gì? Nếu là người sống thực dụng họ chọn cho mình cách sống riêng sống lúc nào cũng tiền tất nhiên sẽ chọn tiền ngay lập tức bởi lẽ cuộc sống này đang dần quyết định bởi tiền. Còn tôi, một đứa thích sống theo cảm xúc hơn hẳn lý trí, giữ cho mình sự mộng mơ riêng và lựa chọn tin vào hai chữ “ tình duyên”.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Giữa câu chuyện tình và tiền, bạn sẽ lựa chọn điều gì? Nếu là người sống thực dụng họ chọn cho mình cách sống riêng sống lúc nào cũng tiền tất nhiên sẽ chọn tiền ngay lập tức bởi lẽ cuộc sống này đang dần quyết định bởi tiền. Còn tôi, một đứa thích sống theo cảm xúc hơn hẳn lý trí, giữ cho mình sự mộng mơ riêng và lựa chọn tin vào hai chữ “ tình duyên”. Kể ra, tôi là người đầu tiên trong nhóm bạn từ bỏ cuộc sống quen thuộc mà tôi đã xây dựng kể từ lúc ra trường tới giờ để đi theo trái tim. Với tôi, đi cùng người mình yêu thương là điều tuyệt vời nhất, không có điều gì trân quý hơn là sự hạnh phúc. Cả tôi và người ấy muốn bắt đầu một cuộc sống cùng nhau, chúng tôi không biết sẽ phải đối diện với bao nhiêu khó khăn phía trước, nhưng chúng tôi muốn sống những ngày tháng bên nhau khi có thể.. Dù rằng, quyết định của tôi, con đường tôi chọn không giống với bất cứ ai cả, nhưng điều quan trọng là lòng tôi cảm thấy vui, vậy là đủ rồi. Khi còn là một cô gái độc thân hay một vài lần thất bại trong tình yêu, tôi ngưỡng mộ những cặp đôi yêu nhau bên nhau nhiều năm như vậy. Với tôi, đó chắc chắn là một tình yêu đẹp vì vượt qua thử thách tình yêu, vậy nên tôi cũng muốn một lần được nắm lấy cơ hội hiện tại.
Từ ngày theo anh, tôi cảm giác hài lòng với quyết định ấy và những gì tôi đang có. Dù không nhiều, nhưng đủ cho tôi cảm giác bình yên tựa như một con sông quê. Những lần anh hỏi tôi “Em có sợ không không?” Tôi không nhớ tôi đã thủ thỉ gì với anh những gì nữa. Nhưng có một điều khi em viết bài này là lòng em bất ổn. Tôi bắt đầu có những nỗi lo cho riêng mình, không tiền, không nhà, không người thân, sợ lời ra tiếng vào. Và đúng như vậy thật, ngày qua ngày tôi thấy lòng mình rối bời hơn…tôi thấy mình dần sống xa Chúa (tâm linh tí), sống xa gia đình (giờ đây tôi chẳng còn dám gọi cho ba mẹ mình nữa), sống xa bạn bè, sống xa thành phố mà tôi yêu quý…Có lẽ tôi là một cô gái ngây ngô chưa hiểu hết sự đời, nhưng bởi có anh tôi vẫn cảm thấy vui.
Cuộc sống của tôi toàn phép thử, tôi không biết mình sẽ phải thử bao nhiêu lần nữa, nhưng tôi muốn thử hết để tìm ra chính mình. Tôi chưa tìm ra cho mình được thứ mang lại cảm giác trọn vẹn. Chỉ có anh, người đang ngồi cạnh tôi cho tôi cảm giác đó. Và tôi tin rằng điều mà tôi muốn đang đến gần.
25
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Bán đôi cánh chim.Chẳng thể bán giấc mộng của riêng mình.Cảm ơn một năm đã qua.Kẻ có thể cuối đầu trước cuộc đời.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.
