Nếu có kiếp sau sẽ làm người như thế nào.
Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Hôm qua ta có nghe một câu như thế này.
Nếu có kiếp sau sẽ làm người như thế nào.
Ta mĩm cười nhẹ. Nếu có kiếp sau á. Nếu được con xin chẳng muốn sống nữa. Giữa đời này con xin sống trọn kiếp này. Chẳng sầu lo, chẳng thù, chỉ vô thường.
Vạn vật ở đời con xin được sống trọn vẹn một kiếp người thôi.
Đường tăng qua chín kiếp với lấy được kinh.
Ngọc hoàng qua chín kiếp chịu khổ mới được làm vua tam giới.
Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.
Người tạo ra vạn vật chúng sinh nhưng người cũng tạo ra cái gọi là lòng người.
Jesus có thể ngàn môn đồ nhưng chẳng hiểu được hãy yêu kẻ thù mình. Suối nguồn chỉ khiến con người không thất khát nhưng chẳng thể rửa sạch lòng người.
Vạn vật như bông hoa nhỏ liên hoa. Nở, tàng và bình sinh ở đời như một dòng sông. Mộng lòng người như một nữa thế giới này để nó trọn vẹn. Ma sầu khả tâm phật. Tự phật di đà.
Nếu được là cuộc đời hãy xin sống trọn vẹn.
Cuối cùng đôi chân đi đến cuối cuộc đời là đôi chân của ngộ đạo.
Đạo trời, đạo người và đạo chúng sinh.
Sinh ra ở đời chỉ là bông hoa nhỏ. Tỏa ngát hương mong gì có cái gọi là kiếp sau. Không sinh, không diệt - vốn dĩ là vậy.
Hôm nay ta bỗng thấy, nhìn thấy hồng trần như một giấc mơ.
Mơ một kiếp hoa mộng vô thường.
3
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Anh sẽ xây nơi không có muộn phiền.Ở nơi đó chỉ có bình yên và vui vẻ.Sống giữa mộng đời thật an yên.

Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”
