Nếu không phải bây giờ, thì khi nào?
Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Câu chuyện nghỉ việc
Ngày xưa, khi còn làm culi thiết kế ở một công ty với một công việc cơ bản, mức lương ổn, cùng với chế độ đãi ngộ tương đối tốt đối với một đứa sinh viên mới ra trường như mình. Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó. Nhưng cuối cùng mình đã lựa chọn việc dừng lại công việc ấy để theo đuổi đam mê tiếp theo. Lúc đó mình nghĩ “Nếu không làm bây giờ, thì khi nào nữa?”. Vậy là mình từ bỏ nó để thực hiện đam mê tiếp theo của mình.
Câu chuyện theo đuổi đam mê “giáo viên tiếng Anh”
Vào thời điểm đó, mình chỉ xem công việc thiết kế là một nghề tay trái giúp mình có một khoản thu nhập để lo cho cuộc sống hàng ngày và làm bàn đạp cho mình theo đuổi đam mê thật sự. Lúc đó, trở thành giáo viên Tiếng Anh là chân ái của cuộc đời mình, mình thích cảm giác được đứng lớp dạy, cống hiến kiến thức cho các em học sinh, làm việc 8 tiếng một ngày, tối về đi dạo, chill cùng người yêu, bạn bè, dành thời gian cho gia đình nhỏ vào mỗi tối. Mình đã quyết tâm theo đuổi đam mê này với suy nghĩ “Nếu không phải bây giờ, thì khi nào?” Liệu rằng mình có hối hận không, bởi vì mình đã từng bỏ lỡ nó từ lúc còn học đại học và chính điều đó đã dày vò mình rất nhiều năm vì đã quyết định không đấu tranh hết mình vì đam mê ấy. Vì vậy, mình không muốn bỏ lỡ nó một lần nào nữa. Đam mê ấy đủ lớn để mình có thể từ bỏ công việc ổn định lúc đó để theo đuổi nó. Nhưng cuối cùng mình nhận ra rằng, mọi thứ điều là “Duyên” nghĩa là chưa có duyên với ngành giáo dục. Mình đã tâm niệm rằng “Do what you love, love what you do” nhưng không hiểu sao mình vẫn không mấy vui vẻ hơn với ngành này. Gần tròn 2 năm theo đuổi để trở thành giáo viên tiếng Anh, mình vẫn luôn cảm giác kiến thức của mình chưa đủ và cảm thấy áp lực khi phải làm công việc ấy.
Câu chuyện theo đuổi đam mê “viết lách”
Và cuối cùng, ngày hôm nay khi mình đang ngồi viết mấy dòng này thì mình đang theo đuổi để có thể viết lách. Mình không biết sau này mình có chuyển ngành nữa không, nhưng ở hiện tại mình khá hài lòng với những gì mình làm. Cũng là cảm giác chưa tự tin, chưa đủ giỏi nhưng sao nó lạ lắm, mình vẫn luôn vui mỗi khi viết, đôi khi cũng buồn bực không viết được chữa nào. Nhưng không sao, bây giờ, mình biết giá trị của mình là gì, đam mê là chi, mình thích cuộc sống hiện tại này. Nói chung chỉ một từ có thể miêu tả tâm trạng của mình là “Đủ”.
6
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”
