Người ta chọn cách ra đi, anh chọn cách trở về.
Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Anh chọn thành phố này bởi hai điều: "Yên Bình" và "Tình Yêu".
Anh biết hành trình anh chọn còn rất dài và rất dài nữa. Nhưng anh tin vào bản thân mình và cách anh làm.Trên con đường anh đi là sự cố gắng và không ngừng nỗ lực. Anh phải biết mình đang đi đâu và phải sống như thế nào.
Đêm nay lại là một đêm trắng đêm trong chuỗi ngày xây dựng từng viên gạch nhỏ trên hành trình xây dựng ước mơ của chính mình. Nhưng sự cố gắng của anh hằng ngày và những gì anh thấy mình làm được. dù thành tích có thể chưa đến nhưng anh tin rằng một ngày bông hoa đó sẽ tỏa ngát hương cho đời.
Trên con đường anh đi,anh phải biết mình là ai? Đi đâu và làm gì?
Anh biết con đường đó là con đường anh chọn dù đôi lúc là mệt mỏi và chông gai nhưng anh chưa từng nghĩ đến hai từ "Từ - Bỏ". Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. Cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ. Anh không bao giờ muốn người khác biết anh nghĩ gì. Chỉ anh và anh biết mình muốn làm gì.
Nhà triết học Nietzsche có nói thế này:
"Một người biết bản thân sống vì điều gì, có thể chịu đựng được mọi loại cuộc sống."
Thực ra trong lòng mỗi người đều biết rõ, cuộc sống không có đường tắt và nếu có thì đa số đều là cạm bẫy.
Muốn đạt được thứ gì đó bạn phải bỏ ra rất nhiều. Nếu không nỗ lực hết mình, không thì cuộc sống sẽ đòi lại bạn gấp bội.
"Nếu cô ấy đã từng xuất hiện trên thế gian này thì những người khác chỉ là tạm bợ, anh không muốn tạm bợ"
( Bên Nhau Trọng Đời | Cố Mạn )
Em biết không? Dĩ Thâm đợi Mặc Sênh 7 Năm. Và cũng 7 năm rồi anh chưa bắt đầu một chuyện tình với ai cả.
"Em biết không? có một loài hoa. Một loài hoa tên là mộng vô thường. Bông hoa ấy chỉ nở vào mùa đông trong lòng người chân thật, vậy mà đã chết giữa đêm xuân". Mong sau này vào một ngày nào đó, có thể tìm kiếm được người có đủ tâm hồn để vun trồng vào lòng người đã nguội lạnh.
“Dĩ Thâm đã đợi cô ấy 7 năm.
Không, không phải là 7 năm.
Anh ấy luôn đợi.
Nhưng Mặc Sênh lại quay về sau 7 năm.
Nếu lúc đó cô ấy không quay về.
Chỉ sợ anh sẽ đợi cô ấy cả đời.
Cảm ơn cô đã quay về, quay về với anh ấy.”
Giống như tôi đợi em vậy đó. Tôi thấy chúng ta không thể sánh cùng Mặc Sênh và Dĩ Thâm được nhưng tôi luôn muốn chúng ta đều có một kết thúc đẹp như họ.
1
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Băng khuâng trước những ngã rẻ cuộc đời. Đôi chân bạn đi, đôi lúc sẽ dừng lại. Dừng lại vì vấp ngã để đứng lên lại tiếp tục bước về phía trước. Dừng lại vì những lựa chọn, chọn cái gì đó cho mình. Ngã ba đường như những câu chuyện tình người trước từng viết. Nhưng lựa chọn cuộc đời là có cả trăm ngàn lối rẻ.

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.
