Ta chưa từng chọn thứ cho riêng mình.
Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Mây của trời, gió của gió.
Bầu trời xanh, đỏ, xám rồi lại xanh.
Hoa nở rồi rụng, vốn dĩ là vậy.
Mây theo mây, gió theo gió.
Giữa vũ trụ bao la này, ta là của riêng ai.
Chẳng thể nói được ngày mai hay mai này.
Giữa đất trời ta cạn chén say trời lộng gió.
Mưa giăng lối nhỏ, đèn đường giăng đêm
Đêm trắng đêm, bao canh tàng ta đã có mặc đếm.
Chẳng thể kể cho thế nhân, và chẳng thể kể cho thiên hạ.
Vĩ chí họa, họa giấc mộng hành Hoa.
Uống chén say tình giữa đất trời bao la.
Cay đắng ngọt ngùi, chỉ mình ta với ta.
Hương gió thoảng trời đông,
Chẳng thể sống trọn, trọn mộng đời.
Trọn kiếp này chẳng thể nói là tự vô không.
Màu bình minh là gì? Là giấc mộng phải không?
Gió đến rồi đi, như mây của trời.
Y phục mặc vào người rồi lại thay ra.
Như lá thay hoa, hoa thay lá.
Không nói cho người nghe, cũng chẳng cho người hiểu.
Nhiều điều trên đời, vốn dĩ đã là không.
Không ưu tư, sầu muộn, không vội vàng.
Lá đến thay vàng rồi lại xanh.
Hoa nở, đại vũ cánh hoa tàn.
Vân vũ họa tình vũ đại khang.
Nước ngọt do đường, cay do gừng.
Đắng do cà và thơm do hoa.
Có loài hoa nào là vĩnh cữu.
Có gì trên đời này là mãi mãi.
Và "buổi tiệc nào không tàn"
Giống như mây hợp rồi tan.
Sương đọng trên lá vào buổi sáng.
Sau một đêm mưa phủ trắng trần gian.
Có một chuyện cứ giữ cho riêng mình.
Như chuyện giữa người và người...
Vốn dĩ là gì?
Đã bao lần tự viết, rồi phai.
Ghi rồi lại bỏ.
Cũng chính là nó.
Có rồi lại không.
Người nói trăm hạt mưa...
Ta chỉ nói về một cánh hoa, một loài hoa
Cuối cùng con người cũng phải đi tìm nó.
Lẽ sống và sứ mệnh của riêng mình.
Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.
Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.
Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.
Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.
Vốn dĩ thế tự hoa vũ vũ hoa.
Chẳng thể giơ tay nắm nắng, gió hay mây trời.
Vốn dĩ trong lòng đã có Hoa, chẳng thể nắm lấy trong lòng bàn tay.
Không phải vì hoa không đẹp, hay hoa không mang hương sắc.
Bởi vì lòng ta đã Vô.
Vô Hoa, Vô Mộng, Vô Thường và Vô Không.
3
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Gió lạnh mùa đông, nắng mùa hạ.Ai sẽ nhắc mình phải ăn cơm.Mùi hương bếp cũ mang hơi ấm.Như chuyện đã qua nói mấy lời.

"Hãy ra ngoài khi trời còn sáng" đó là một câu nói của lòng tôi luôn nhắc nhở bản thân mình rằng:" Hãy ra ngoài khi còn sáng, hãy ra ngoài để còn thấy mặt trời". 5 năm qua tôi chẳng biết làm gì ngoài 2 từ nghiên cứu, tôi nghiên cứu gì, tôi cũng chẳng biết.

Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Băng khuâng trước những ngã rẻ cuộc đời. Đôi chân bạn đi, đôi lúc sẽ dừng lại. Dừng lại vì vấp ngã để đứng lên lại tiếp tục bước về phía trước. Dừng lại vì những lựa chọn, chọn cái gì đó cho mình. Ngã ba đường như những câu chuyện tình người trước từng viết. Nhưng lựa chọn cuộc đời là có cả trăm ngàn lối rẻ.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Nếu đã từng sống nữa đời người.Cuối cùng mục đích của chúng ta.“Một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp”Dưới chân ta là gì…Hòa bình hôm nay là gì?
