Thành phố xa hoa lắm
Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Thành phố xa hoa lắm
Em ơi thấy không? Thành phố xa hoa lắm.
Anh mơ cùng em một ngày trời gió lộng.
Không có xe, không có bụi và những tòa nhà trọc trời.
Anh đưa em đi qua miền quê đã cũ.
Đôi chân anh đã lắm đất buồn lầy.
Đưa tay em đây anh dắt qua những ngày tháng ấy.
Để dặn lòng không anh không thấy đơn côi.
Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.
Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.
Nghe mùi hương gió thổi ngoài đồng.
Như cuộc sống mơ hồ anh từng trải.
Anh chưa hề yêu ai tồn tại.
Một tình yêu nối tiếp một tính yêu.
Nhưng cô đơn không đong đầy mãi.
Để chúng ta ghi nhớ cuộc tình dài.
64
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng những điều đó không phải là tất cả đối với mình, mình không cam chịu sự ổn định đó, và không thích cách an phận như vậy khi mà mình chưa thật tìm được mình là ai giữa cái rốn vũ trụ này. Và rồi, mình phóng tầm mắt, cắm đầu, lao như con thiêu thân vào dòng đời. Mình đã từng sống vì hư danh như vậy đó.

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.
