Tôi vẫn là cô gái quê, nghiện mua sắm nhưng mù thời trang.
Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Hoa House
3 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Năm 18 tuổi, tôi - một cô gái chăn trâu đen nhẻm từ quê lên thành phố học đại học, có hai từ để mô tả về tôi là lúa và quê. Thời trang là hai từ rất chi là xa xỉ đối với một cô gái nhà nông như tôi thuở đó. Bởi lẻ, tuổi thơ của đứa thường xuyên theo đuôi trâu gắn liền với những chiếc quần, áo cũ kỹ lắm những vết ố bẩn bùn, rách mông, tẹt háng. Thời đó, tôi thèm khát được ngửi mùi của những chiếc quần áo mới, hay những bộ đồ cũ thế hệ. Cũng hiếm lắm, thời đó làm gì có cơ hội mua đồ mới, cũng chẳng có chị em nào để ké đồ cũ như kiểu chị em con nhà người ta. Tôi còn nhớ năm cấp 3, tôi thầm thích một chị khóa trên vì cách ăn vận đẹp và thu hút, cứ mỗi khi có dịp gặp chị ấy, tôi cố gắng chạy theo sau lưng chị để ngắm nghía chút xíu. Hay hồi còn bé tí, tôi mê tít chương trình truyền hình “Thời trang và cuộc sống”. Không biết sao hồi đó tôi lại thích xem những chương trình thời trang như vậy nữa. Nhưng không biết sở thích ấy dần phai tàn từ lúc nào nữa.
Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm. Trải qua những năm tháng đó, tôi tích lũy cho mình cái tính “tiếc” của một đứa con gái nhà quê. Cho dù có một khoảng thời gian làm ra tiền, tôi có thể sắm cho mình những bộ đồ mới, nhưng cái nết trời đánh vẫn không thay đổi. Những bộ đồ củ của tôi, ngoại trừ bị rách thì tôi vẫn quyết tâm gìn giữ chúng theo chân mình từ đời này sang đời khác, trái ngược lại với những đứa bạn cùng phòng, chúng nó có vẻ dứt khoát hơn, phóng khoáng hơn và cũng chịu chơi hơn. Cũng chính vì thế, tôi đã tự tạo ra cho mình một bản sắc riêng đó là “lúa” và “quê”. Tôi hay cười cợt và nói đùa với chúng bạn “cách ăn mặc của tao vẫn không sao quý sờ tộc được tụi bây nà”
Bây giờ tôi vẫn chưa tự tin có cho mình một phong cách ăn mặc thật sự riêng. Đôi lúc tôi chán bỏ xứ cái phong cách thời trang của chính mình. Mình không biết phối đồ, hay mix & match gì cả. Có lẽ, thời gian này giúp tôi có một khoản thời gian cho việc nhìn nhận lại chính mình.
11
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Tôi co mình lại, chỉ thích cùng với chiếc máy tính cũ kĩ viết ra những câu chuyện xung quanh mình, khoảnh khắc cuộc sống mà tôi cảm được. Tôi thích ở một mình, lặng lẽ quan sát thế giới này chuyển động, thích trở thành hậu phương, lùi bước về phía sau để sống với chính mình

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Gió lạnh mùa đông, nắng mùa hạ.Ai sẽ nhắc mình phải ăn cơm.Mùi hương bếp cũ mang hơi ấm.Như chuyện đã qua nói mấy lời.

Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.
