Trọn vẹn kiếp cầu mong.
Sống ở nơi phố nhỏ.Chọn góc nhỏ yên bình.Nhưng trong lòng biển rộng , chẳng diễn tả bằng lời.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 06 năm 2024

Chẳng tìm về sơn cốc.
Chỉ là quán nhỏ tên Hoa.
Chẳng phải là lều cỏ.
Chỉ là chốn quên nhà.
Chẳng 3 lần 7 lược.
Chỉ cần người hiểu ta.
Hiểu lòng mang giấc mộng.
Dại khờ gọi là Hoa.
Không cho mình là Ngọa
Chẳng gọi mình là Long.
Tự xem mình là ngốc.
Với giấc mộng dại khờ.
Sống ở nơi phố nhỏ.
Chọn góc nhỏ yên bình.
Nhưng trong lòng biển rộng
Chẳng diễn tả bằng lời.
Người đi tìm chúa công.
Người tạo ra chủ công.
Ta đi tìm tri kỉ.
Kể chuyện núi non sông.
Nguyện một lòng được sống.
Trọn vẹn kiếp cầu mong.
Tìm người qua chốn nhỏ.
Kể những chuyện trong lòng.
Đã biết người từ trước.
Đã biết người sau này.
Chỉ sợ người không đến.
Thỏa một kiếp chờ mong.
7
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”

Tôi sống quen mùi thành phố từ đó đến nay, nhưng không thể nào bớt phai mùi lúa. Lúc còn đi học, với ví tiền sinh viên tôi chỉ dám mua những chiếc áo thun rẻ tiền ở chợ đêm mà thôi. Lúc đi làm, tôi kiếm được chút tiền để lo cho bản thân, nhưng nói đến việc mua đồ thì mình cũng không sành việc chọn lựa lắm.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Những gì anh và em từng nói cho nhau nghe đều xuất phát từ trái tim mình.Hoa sẽ nở khi chúng ta chung một nhà.Sẽ là những ngày đầu anh và em cùng nói chuyện.Anh không biết phải nói với em điều gì.

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Hỏi đời này ai mà không mộng mơ.Một giấc mộng đôi lúc là hoang đường.Nhưng ta có thể sống bao nhiêu kiếp nữa.Để giấc mơ vẽ thành giấc mộng hoa.
