Tự Viết Cho Lòng,Viết Cho Đắng Cay.
Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Tự viết cho lòng
Trên đời này tôi tự hỏi.
Cô đơn là gì?
Đau thương là gì?
Hạnh phúc là gì?
Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao
khi
yêu ai,lại yêu như vậy." Vẫn biết mây hợp sẽ tan, người đến sẽ rời nhưng những lần như chết đi sống lại làm sao quên
được. Biết cố nắm sẽ đau nhưng buông lại quá nhói lòng. Đã bao lần ước đời sẽ như giấc mộng, tựa thoáng chim trời.
Nhưng
chỉ là một giấc mộng hoa (hoa tàn sẽ nở, hoa nở lại tàn). Đau lòng khi đêm đến, mỉm cười tự nhủ lòng bình yên. Nhưng
dòng sông này sẽ đưa hoa trôi về nơi nào. Tựa vọng, vọng không - lòng không thành kiến. Vậy mà cũng chẳng thể chịu
nổi
nữa rồi. Có thể cùng người ngắm mây trời, đợi bình minh, nghe gió biển có phải là quá xa vời. Đời người tự hoạ bao
nhiêu, vọng không bao nhiêu, đau xót quá nhiều. Nằm nghe nước mắt trong lòng,khóc không thành tiếng. Viết vài lời để
tự
trách, tự dày vò bản thân. Thật không thể hiểu nổi hai chữ "Tự lòng".
Dòng sông băng trải dài đến vô tận. Tôi lại là cô nhi lạc giữa dòng. Tôi nghe tiếng mùa xuân đang vừa nở. Có con chim yến,thanh thót trên cành cây. Dưới chân tôi hoa dại lại mọc đầy. Hoa thạch thảo,một loài hoa màu tím. Cái diễm ấy làm sao mà giữ mãi. Để nó vĩnh hằng cùng thời gian. Đau xót thay, thương xót thay số kiếp đọa đầy. Vẫn mỉm cười chờ ngày mai sẽ đến.
Tự viết cho lòng,viết cho đắng cay. Dù mai này ra sao đi nữa, vẫn mỉm cười đón nhận tự lòng này...
0
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Dù bao nhiêu đi nữa, đôi chân trên con đường đó đã đủ lắm bùn nhưng đôi tay này, lòng này chưa một lần vướng bận. cánh chim vẫn cần người nuôi dưỡng những ước mơ.

Chỉ muốn tìm đến nơi nào đó bình yên.Nhưng chỉ tiếc, bình yên sao mãi đi tìm.

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

Những gì anh và em từng nói cho nhau nghe đều xuất phát từ trái tim mình.Hoa sẽ nở khi chúng ta chung một nhà.Sẽ là những ngày đầu anh và em cùng nói chuyện.Anh không biết phải nói với em điều gì.

Nhiều người hỏi tôi,tại sao không yêu ai nữa. Vì tôi sợ, tôi sợ thương ai một lần nữa. Tôi sợ đôi mắt ấy khóc, tôi sợ trong lòng người ấy buồn và tôi sợ đánh mất mình một lần nữa vì yêu ai đó.

Chẳng màn thế sự, hoa sẽ tàn. Đời người như mộng, rồi sẽ tan.
