Tự Viết Cho Lòng,Viết Cho Đắng Cay.
Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
26 tháng 03 năm 2021

Tự viết cho lòng
Trên đời này tôi tự hỏi.
Cô đơn là gì?
Đau thương là gì?
Hạnh phúc là gì?
Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao
khi
yêu ai,lại yêu như vậy." Vẫn biết mây hợp sẽ tan, người đến sẽ rời nhưng những lần như chết đi sống lại làm sao quên
được. Biết cố nắm sẽ đau nhưng buông lại quá nhói lòng. Đã bao lần ước đời sẽ như giấc mộng, tựa thoáng chim trời.
Nhưng
chỉ là một giấc mộng hoa (hoa tàn sẽ nở, hoa nở lại tàn). Đau lòng khi đêm đến, mỉm cười tự nhủ lòng bình yên. Nhưng
dòng sông này sẽ đưa hoa trôi về nơi nào. Tựa vọng, vọng không - lòng không thành kiến. Vậy mà cũng chẳng thể chịu
nổi
nữa rồi. Có thể cùng người ngắm mây trời, đợi bình minh, nghe gió biển có phải là quá xa vời. Đời người tự hoạ bao
nhiêu, vọng không bao nhiêu, đau xót quá nhiều. Nằm nghe nước mắt trong lòng,khóc không thành tiếng. Viết vài lời để
tự
trách, tự dày vò bản thân. Thật không thể hiểu nổi hai chữ "Tự lòng".
Dòng sông băng trải dài đến vô tận. Tôi lại là cô nhi lạc giữa dòng. Tôi nghe tiếng mùa xuân đang vừa nở. Có con chim yến,thanh thót trên cành cây. Dưới chân tôi hoa dại lại mọc đầy. Hoa thạch thảo,một loài hoa màu tím. Cái diễm ấy làm sao mà giữ mãi. Để nó vĩnh hằng cùng thời gian. Đau xót thay, thương xót thay số kiếp đọa đầy. Vẫn mỉm cười chờ ngày mai sẽ đến.
Tự viết cho lòng,viết cho đắng cay. Dù mai này ra sao đi nữa, vẫn mỉm cười đón nhận tự lòng này...
45
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”

Trăm bông hoa chẳng thể đổi lấy đám mây trời.Trăm kiếp người có thể đổi lấy một khoảng trời bình yên?

Anh biết cô đơn nào rồi cũng qua.Nhưng yêu em là đã,đã mất nữa tâm hồn.

Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.
