Tuổi trẻ và cánh chim
Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Nhất định sau này phải làm nên điều gì đó.
Hứa hẹn cho sau này nhưng tuổi trẻ chỉ là một giấc mộng thoáng qua.
Tuổi trẻ là bao nhiêu? 5 năm, 10 năm hay là 20 năm. Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.
Trên đời này làm gì có con đường nào?
Do con người đi mãi mà nó thành đương mà thôi.
“Con đường bay” vậy con đường này dành cho ai?. Cho máy bay, cho cánh chim hay cho những ước mơ còn dang dở.
Bạn năm nay đã bao nhiêu?
20, 30 hay đã ngoài 50? Bạn còn ước vọng không? Còn mơ những điều phi lý và vô thường không?
Khi cách chim còn bay trên bầu trời. Bạn sẽ còn những mơ mộng. Trời xanh như vậy? Hà tất gì phải hoang mang.
Ước mọng như cách chim.
Sải cánh trên bầu trời.
Màu trời còn xanh biếc.
Tiếc gì một thanh xuân.
Dù là con chim nhỏ.
Hay sải cánh đại bàng.
Trên bầu trời xanh lớn.
Đâu hơn, thắng, thua, từng.
29
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Say hạnh phúc, bình yên. Say gió mát bên thèm.Say đời là giấc mộng.Lạc khúc mộng an yên.

Đã rất lâu rồi mình quên mất cảm giác đi làm ở công ty như thế nào? Nào là đi làm đúng giờ, tăng ca hay deadline dí...Thời đó, mình làm thiết kế cho một startup lập trình. Công việc khá đơn giản và không yêu cầu nhiều về sự sáng tạo, nhiệm vụ cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, đó là điểm chết trong quá trình học và làm thiết kế của mình.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Nếu đã từng sống nữa đời người.Cuối cùng mục đích của chúng ta.“Một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp”Dưới chân ta là gì…Hòa bình hôm nay là gì?

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Chắc hẳn, trong số chúng ta đã từng có ý định trở thành một người viết nhưng còn nhiều đắn đo, bỡ ngỡ, đúng không? Mình cũng từng muốn theo đuổi nghề viết, song bản thân vẫn còn hoang mang và chưa biết bắt đầu từ đâu? Nhưng với một quyết tâm mãnh liệt và trong lòng mình luôn ấp ủ hạt giống mang tên “Tôi-phải-trở-thành-người-viết” và hằng mong đợi ngày hạt giống ấy nứt vỏ, bén rễ, nảy mầm.

Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.
