Tuổi trẻ và cánh chim
Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Hoa House
1 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Nhất định sau này phải làm nên điều gì đó.
Hứa hẹn cho sau này nhưng tuổi trẻ chỉ là một giấc mộng thoáng qua.
Tuổi trẻ là bao nhiêu? 5 năm, 10 năm hay là 20 năm. Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.
Trên đời này làm gì có con đường nào?
Do con người đi mãi mà nó thành đương mà thôi.
“Con đường bay” vậy con đường này dành cho ai?. Cho máy bay, cho cánh chim hay cho những ước mơ còn dang dở.
Bạn năm nay đã bao nhiêu?
20, 30 hay đã ngoài 50? Bạn còn ước vọng không? Còn mơ những điều phi lý và vô thường không?
Khi cách chim còn bay trên bầu trời. Bạn sẽ còn những mơ mộng. Trời xanh như vậy? Hà tất gì phải hoang mang.
Ước mọng như cách chim.
Sải cánh trên bầu trời.
Màu trời còn xanh biếc.
Tiếc gì một thanh xuân.
Dù là con chim nhỏ.
Hay sải cánh đại bàng.
Trên bầu trời xanh lớn.
Đâu hơn, thắng, thua, từng.
26
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Giữa muôn vạn bông HOA, sao ta cứ phải chọn bông hoa đẹp nhất. Chỉ cần ta tìm được một bông hoa nhỏ để nuôi trồng thì cuộc đời nãy há dĩ có gì quan trọng?

Hạnh phúc cũng giống như cầu vồng vậy. Phải gặp đúng người, đúng lúc, đúng thời điểm.Mặt trời xuống núi, hoàng hôn buông dài qua những hàng cây, lối nhỏ. Con thuyền chở cát, ra khơi rồi lại trở về sau một ngày làm việc. Con nước nhỏ dập dìu theo từng tiếng sóng nhỏ vào bờ cát. Vẽ lên cảnh hoàng hôn lối nhỏ chiều buông. Giữa mây trời, gió nước ta tự say chén tình giữa thiên nhiên, đất trời của tạo hóa. Không lớn lao, chỉ nhỏ thôi là ta có thể ở bên những người mà ta lấy chữ duyên để hội ngộ giữa cuộc đời này.

Chúng ta ai rồi cũng phải lớn, ai rồi cũng đi tìm giấc mộng của riêng mình. Chẳng thể mãi là một đứa trẻ, cứ đam mê - cứ dại khờ.

Sau 2 năm dành thời gian cho bản thân theo đuổi đam mê trở thành một giáo viên tiếng Anh, giờ đây tôi mới có chút thời gian tự do cho chính mình. Nhớ những giây phút, ngày tháng trong 2 năm đó, mình khóc lên khóc xuống cho con đường lý tưởng do chính mình đặt ra.

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Chẳng ai ràng buộc ai và chẳng có điều gì giữ lại.Ta không tắt nắng đi và cũng chẳng buộc gió để làm gì.Màu không nằm trên cánh hoa, mà nằm trong đôi mắt.Hương không nằm ở nhụy mà nằm ở trong lòng.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.
