Viết cho năm 2020 - Viết cho một nụ cười.
Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Tình sầu, ái mộng ly tang. Có thể ngôn từ là vũ khí lợi hại nhất mà làm tổn thương một con người.
2020, một nụ cười. Cười vì niềm vui, cười vì hạnh phúc và cười vì cô đơn.
Có lẽ bông hoa đã nở từ mùa xuân tàn theo ngày năm ấy. Sau thời gian đó tôi lại lặng lẽ sống một cuộc đời.
Cười một chút cho niềm vui sẽ đến, cười một chút cho những việc đã làm, cười một chút cho hạnh phúc đã mang.
Năm 2020, có lẽ là năm ngắn nhất và dài nhất của một tuổi đời 25. Có những hình ảnh cũ cũng khiến tôi vui, có những câu chuyện cũ cũng khiến tôi buồn. Nhưng tôi thích cách tôi sống bây giờ "Bình yên là hạnh phúc". Hẹn ngày mai một mùa hoa nữa lại nở. Hẹn bình yên ngày mai sẽ đi tìm. Hẹn cuộc tình ngày mai sẽ tìm lại. Hẹn bản thân chờ đợi một tương lai.
Ngày mai, mặt trời sẽ lên và là một cơ hội mới để thử. Tôi vui vì những gì đã làm. Vui vì nỗi đau đã nhận, vui vì khổ mộng đã giành.
Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.
Ngày mai tôi sẽ sống lại cuộc đời,cuộc đời mà tôi đã đánh mất. Ngày mai tôi sẽ sống lại cuộc đời, cuộc đời mà tôi đã lãng quên.
Ngày mai tôi vẫn chờ em đến hoặc về vì con đường là hành trình em chọn.
Ngày mai tôi vẫn cười dù người mang cho tôi hạnh phúc hay khổ đau.
“Hoa mộng vọng cánh chim trời”
24
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Hạnh phúc nhé đêm đông không lạnh nữa.Bình minh lên nhìn biển lúc trời xuân.

Sau 1 năm rưỡi, vừa làm thêm vừa học tiếng Anh cuối cùng mình quyết định không làm giáo viên nữa. Nhưng trong quá trình đó mình nhận thấy mình thích viết những câu chuyện, mình thích bài tỏ những lời mình muốn nói qua chữ viết hơn là nói. Cùng với đó, mình gặp được anh người yêu giỏi giang và vô cùng tâm lý, anh ấy cũng động viên mình theo ngành content này.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.

Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Say hạnh phúc, bình yên. Say gió mát bên thèm.Say đời là giấc mộng.Lạc khúc mộng an yên.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,
