Viết cho năm 2020 - Viết cho một nụ cười.
Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.

Hoa House
2 phút đọc
@hoahouse
25 tháng 06 năm 2024

Tình sầu, ái mộng ly tang. Có thể ngôn từ là vũ khí lợi hại nhất mà làm tổn thương một con người.
2020, một nụ cười. Cười vì niềm vui, cười vì hạnh phúc và cười vì cô đơn.
Có lẽ bông hoa đã nở từ mùa xuân tàn theo ngày năm ấy. Sau thời gian đó tôi lại lặng lẽ sống một cuộc đời.
Cười một chút cho niềm vui sẽ đến, cười một chút cho những việc đã làm, cười một chút cho hạnh phúc đã mang.
Năm 2020, có lẽ là năm ngắn nhất và dài nhất của một tuổi đời 25. Có những hình ảnh cũ cũng khiến tôi vui, có những câu chuyện cũ cũng khiến tôi buồn. Nhưng tôi thích cách tôi sống bây giờ "Bình yên là hạnh phúc". Hẹn ngày mai một mùa hoa nữa lại nở. Hẹn bình yên ngày mai sẽ đi tìm. Hẹn cuộc tình ngày mai sẽ tìm lại. Hẹn bản thân chờ đợi một tương lai.
Ngày mai, mặt trời sẽ lên và là một cơ hội mới để thử. Tôi vui vì những gì đã làm. Vui vì nỗi đau đã nhận, vui vì khổ mộng đã giành.
Bình yên là góc nhà, là bình trà và hạnh phúc. Hẹn ngày mai ta sẽ lại gặp nhau. Cảm ơn đời đã không phụ bạc, cảm ơn người đã "lạc" chữ tình. Tôi muốn nói yêu em lần nữa... nhưng thôi "người đã quên tôi rồi". Tôi đợi ngày mai bình yên sẽ đến như đời người có thể mãi không quên.
Ngày mai tôi sẽ sống lại cuộc đời,cuộc đời mà tôi đã đánh mất. Ngày mai tôi sẽ sống lại cuộc đời, cuộc đời mà tôi đã lãng quên.
Ngày mai tôi vẫn chờ em đến hoặc về vì con đường là hành trình em chọn.
Ngày mai tôi vẫn cười dù người mang cho tôi hạnh phúc hay khổ đau.
“Hoa mộng vọng cánh chim trời”
27
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Trước đây tôi từng viết.Giữa người với người.Rút cuộc là vì điều gì?Bây giờ tôi đã có câu trả lời.Đó là hơi ấm.

Bạn là một tia sáng?Hay chỉ là một ánh đèn.Không biết được điều gì có thể.Nhưng vẫn tin về những thứ chưa từng.

Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Trái tim nhỏ bé được nuôi dưỡng bằng nỗi đau. Bỗng thấy thế giới thật nhiệm màu. Hoa nở như những câu chuyện tô vẽ một đời người. Tôi yêu hoa yêu là yêu những điều nhỏ bé như một kiếp đam mê.

Lòng người như một cơn gió lạ, đến rồi đi - thấm u sầu.Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức có thể tự kiếm bình yên."Hoa tâm" một loại hoa nở trong lòng, như vậy đã đến lúc tàn,

Không ước vọng quá nhiều, không hơn thua quá nhiều. Không nhiều chuyện quá nhiều và bỗng thấy lòng an yên.

Mấy hôm nay đang ngồi mày mò học viết content, mình tự hỏi làm sao để có thể tạo ra một bài viết hay? Một bài viết vừa giúp mình phát triển về kiến thức, kỹ năng vừa đem giá trị cho người khác. Là một dân content mình phải luôn tìm tòi học hỏi, trau dồi các kiến thức và tư duy của bản thân.
