VỌNG HOA

Cánh chim mơ vọng mộng hoa.Nữa đời sau một lòng say giấc mộngMơ cho mình cuộc sống bình yên.Nên vẽ hoa như một giấc mộng hiền.

>Hoa House

Hoa House

·

1 phút đọc

@hoahouse

·

25 tháng 06 năm 2024

VỌNG HOA

30

lượt xem

Avatar Huỳnh Nhân Quốc

Người viết bài

Huỳnh Nhân Quốc

Full-stack Developer
Mình là một indie-stack developer, đam mê xây dựng những công cụ nhanh, đơn giản và hữu ích với Golang & Vanilla JS. Hiện tại, mình tập trung vào kitmodule.com, nơi mình thử nghiệm ý tưởng, tạo ra sản phẩm và giữ mọi thứ ở mức tối giản.

Bài Viết Liên Quan

Nếu có kiếp sau sẽ làm người như thế nào.
Nếu có kiếp sau sẽ làm người như thế nào.

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Mưa khóc cho bản thân mình
Mưa khóc cho bản thân mình

Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm
Cách Một Con Đường Tưởng Chừng Như Xa Vạn Dặm

Mây trên trời kia soi sáng xuống mặt hồ mênh mang như kể hộ lòng ta với đời, với trời.Bài hát xưa lại cất lên, che mây trời - che người vọng không.Hoa kia nở đến lúc sẽ tàng, lòng người giữ muôn vàng sự thế gian.

Tuổi trẻ và cánh chim
Tuổi trẻ và cánh chim

Tuổi trẻ là những gì ta còn cố gắng. Còn đánh đổi để bước về phía trước. Bước về một nơi mà ta chẳng biết sẽ thế nào. Như cuộc đời của chính chúng ta vậy.

Nếu sau này anh có tiền.
Nếu sau này anh có tiền.

Anh sẽ xây nơi không có muộn phiền.Ở nơi đó chỉ có bình yên và vui vẻ.Sống giữa mộng đời thật an yên.

Em có muốn cùng anh đi trốn không?
Em có muốn cùng anh đi trốn không?

Mình đưa nhau trốn về một căn nhà nhỏ.Và cùng nhau trốn dưới một mái hiên nhà.

Hoa Thạch Thảo Màu Tím
Hoa Thạch Thảo Màu Tím

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Mười Năm Và Một Lời Xin Lỗi Dịu Dàng
Mười Năm Và Một Lời Xin Lỗi Dịu Dàng

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.